Archive for April 2009

Trung Cộng khai thác mỏ bauxite Tây Nguyên!

April 30, 2009

Lê Thành Nhân

Trong những ngày qua, dư luận đồng bào trong và ngoài nước lên án đảng CSVN, đứng đầu là Nguyễn Tấn Dũng bất chấp dư luận đồng bào, không quan tâm đến ý kiến đóng góp của các nhà khoa học chuyên môn, lờ đi những bản lên tiếng của những người đã từng giữ chức vụ cao trong đảng CSVN như cựu Đại Tướng CSVN Võ Nguyên Giáp, và cựu Đại Sứ CSVN tại Trung Cộng từ năm 1974-1989, Nguyễn Tấn Vĩnh. Bộ chính trị đảng CSVN vẫn cao ngạo cho rằng “việc khai thác quặng bauxite tại Tây Nguyên là dự án lớn của nhà nước và Bộ Chính Trị đã ba lần nghe, kết luận và nhà nước đã phê chuẩn dự án này”…trước sự quyết định độc tài đảng trị ấy, dư luận xôn xao trong quần chúng rằng “….Tây Nguyên sẽ chết vì khai thác bauxite”, “Khai thác quặng bauxite ở Tây Nguyên nhiều nguy cơ, chưa có giải pháp”… nhiều nhà khoa học phân tích cặn kẻ có tính thuyết phục đưa lên các trang điện trong và ngoài nước, người am tường chính trị quân sự thì cho rằng “lâm nguy an ninh của tổ quốc vì cho Trung Cộng đến Tây Nguyên”, nhà văn hoá thì cho rằng “phá hủy nền văn hóa đa dạng của Tây Nguyên”, “báo chí không được đăng tin về bauxite”…. tất cả đó tạo một không khí nặng nề, ngột ngạt trong người dân Việt Nam hiện nay. Là người Việt quan tâm đến tình hình đất nước chúng ta không thể không tìm hiểu một biến cố lớn như thế đối với đất nước Việt Nam.

I) Bauxite Tây Nguyên nằm ở đâu trên nước Việt Nam?

Cafe và cây xuất khẩu ở tỉnh Đắc Nông, màu xanh của Tây Nguyên – mạch sống của dân Tây Nguyên

Đắc Nông, trước đây là vùng đất thuộc tỉnh Đắc Lắc, từ năm 2004 đã tách rời thành một tỉnh riêng, thủ phủ đặt tại thị xã Gia Nghĩa. Tỉnh Đắc Nông nằm phía Nam Cao Nguyên Trung Phần, Bắc giáp với tỉnh Đắc Lắc, Đông giáp với tỉnh Lâm Đồng, Tây giáp với biên giới Cambodia, và Nam giáp với tỉnh Bình Phước. Diện tích 6514.5 km2 và dân số khoảng 400,000 (năm 2006), gồm người Việt (Kinh), Ê Đê, Nùng M’Nông và người Tày. Nguồn lợi kinh tế chính của tỉnh Đắc Nông là trồng cafe, tiêu, cao su. Đắc Nông cũng là vùng hứa hẹn của nền du lịch với những thác nước rất đẹp trong cảnh thiên nhiên hùng vĩ như thác Ba Tầng, thác Diệu Thanh, thác Dray Nur, thác Dray Sáp, Thác Trinh Nữ, đồi thông Nam Nung. Khí hậu tỉnh Đắc Nông rất ôn hòa và lý tưởng, trung bình 24 độ C.

Đắc Nông có nền văn hoá truyền thống cổ truyền đa dạng của nhiều dân tộc mang bản sắc riêng. Nơi đây còn lưu giữ nhiều pho sử thi truyền miệng rất độc đáo như sử thi Đam San dài hàng ngàn câu. Các tập tục xưa cổ, kiến trúc nhà sàn, nhà rông và tượng nhà mồ còn chứa bao điều huyền bí hấp dẫn. Các loại nhạc cụ dân tộc từ lâu đời đã trở nên nổi tiếng và là niềm tự hào của cả vùng Tây Nguyên, của văn hoá dân gian Việt Nam. Bộ đàn đá của người M’Nông, bộ chiêng đá phát hiện tại huyện Đăc R’lâp cách đây ngàn năm, đàn T’rung, đàn K’lông Pút, đàn Nước, Kèn, Sáo… Nếu đúng dịp, du khách sẽ được tham dự những lễ hội độc đáo còn nguyên chất dân gian. Trong lễ hội, cả buôn làng cầm tay nhau nhảy múa xung quanh đống lửa theo nhịp của tiếng cồng,tiếng chiêng.

Với vùng đất cây xanh, cảnh đẹp, không khí trong lành, nhiệt độ ôn hòa, nền văn hoá đa dạng như thế ở dưới tầng lớp đất Bazin màu mở ấy khoảng 0.5-1m có quặng bauxite là một nguyên liệu chế ra chất nhôm dùng trong các loại kỹ nghệ.

Theo tài liệu BAUXITE MINING, POST ENVIRONMENTAL & SOCIAL IMPACT CONCERNS By: Consultancy on Development (CODE) – Vietnam, thì mỏ bauxite được tìm thấy ở tỉnh Đắc Nông có khả năng sản xuất từ 6500-7600 triệu tấn, lớn hàng thứ 4 trên thế giới. Đắc Nông là vùng đất cao nguyên nơi đầu nguồn của hai con sông lớn Đồng Nai và Serepok. Đảng CSVN cho phép các nhà đầu tư Trung Cộng mở 4 cơ xưởng khai thác quặng bauxite ở tỉnh Đắc Nông.

nhiều thác nước cảnh đẹp thiên nhiên của tỉnh Đắc Nông

Bản đồ hnh chánh kế hoạch phát triển công nghiệp tỉnh Đắc Nông

Theo tài liệu của Tập Đoàn Công Nghiệp Than và Khoáng Sản Việt Nam (TKV) tháng 7/2007 thì Đắc Nông có 6 vùng có mỏ bauxite với diện tích tổng cộng là 1971 km2 chiếm 1/3 diện tích tỉnh Đắc Nông ở các địa điểm như sau:

Tuy Đức: 354 km2

Đắc Song: 300 km2

Bắc Gia Nghĩa: 329 km2

Nhân Cơ: 510 km2

1 tháng 5: 197 km2

Quảng Sơn: 159 km2

Mỏ beauxit còn tìm thấy ở Bảo Lộc thuộc tỉnh Lâm Đồng và hiện nay đang khai thác,
mặc dù mỏ bauxite này không lớn như ở tỉnh Đắc Nông

II) Những tác hại, rủi ro, nguy hiểm khi khai thác mỏ bauxite ở Tây Nguyên:

Mỏ beauxit ở Đắc Nông nằm dưới mặt đất từ 0.5-1m, trong tiến trình khai thác người ta phải lấy đi lớp đất xốp ở trên mặt, sau đó lấy phần đất/đá có chất bauxite đưa vào nhà máy để biến chế thành chất alumina. Nhớ rằng, Alumina không phải là Aluminium (nhôm), mà alumina là một hợp chất gồm nhôm và oxy với ký hiệu hóa học là Al2O3. Khai thác mỏ beauxite ở Đắc Nông chỉ chế biến từ quặng bauxite ra Alumina rồi đem bán cho ngoại quốc chứ không phải luyện nhôm ròng (aluminium) để xử dụng cho kỹ nghệ hoặc bán nhôm với giá cao. Trung bình cứ hai tấn bauxite thì biến chế một tấn alumina, và cứ 2 tấn alumina thì làm ra một tấn Aluminium (nhôm). Hiện nay, Alumina trên thị trường giá vào khoảng $350-370 USD/ tấn. Tiến trình biến chế từ bauxite đến alumina có 5 giai đoạn, mỗi một giai đoạn phải xử dụng rất nhiều nước thêm với các hóa chất cần thiết để luyện kim, và sau đó thải ra một loại nước mang theo chất độc hoá học. Trong các giai đoạn luyện chất alumina, nguy hiểm nhất là nó để lại một chất cực kỳ độc hại đó là “bùn đỏ” (red-mud). Theo những tài liệu ngoại quốc và những chuyên viên chuyên ngành trong nước thì việc khai thác bauxite ở Đắc Nông trong khi chưa có những giải pháp đúng đắn để bảo vệ môi trường, để bảo vệ nguồn nước, để bảo vệ tài nguyên thiên nhiên thì nó sẽ là một tác hại lâu dài cho tương lai của người dân Tây Nguyên và dân cư sống ở hạ nguồn hai sống Đồng Nai và Serepok. Cao Nguyên Trung Phần là “lá phổi” của Việt Nam, nếu lá phổi bị ô nhiễm trầm trọng chẳng khác nào Việt Nam bị bệnh ho lao. Đối với việc khai thác mỏ bauxite, sự tác hại này đe doạ thường trực đến cả muôn đời sau. Những tác hại khai thác mỏ beauxite ở Tây Nguyên như:

Tác hại thứ nhất: xử dụng quá nhiều diện tích đất đai tây nguyên,

muốn khai thác bauxite, phải cần khoảng 500 km2 chung quanh cơ xưởng bauxite để di chuyển lớp đất thừa trong tiến trình chế biến alumina. Đắc Nông có 4 nhà máy như vậy tốn gần 2000 km2, thêm với 1971 km2 beauxite tổng cộng gần 4000 km2, chiếm gần 2/3 diện tích tỉnh Đắc Nông (6514 km2). Sự di chuyển đất này sẽ tạo những lớp


Cảnh khai thác mõ bauxite, cây cối bị san bằng, lớp đất trên bị lấy đi để lấy bauxite luyện thành nhôm

bụi mù tung bay trong không khí, ảnh hưởng môi trường sống của con người. Thân và lá cây vùng Tây Nguyên bị phủ đầy bụi hóa chất màu đỏ không thể nào phát triển được. Còn con người thì luôn luôn hít thở không khí với chất độc bụi đỏ vào phổi, lâu rồi sẽ sinh bệnh ung thư đường phổi.

Trong ngành khai thác quặng mỏ, bauxite là phương pháp khai thác chiếm nhiều diện tích đất đai nhất. Quặng bauxite trải rộng trên mặt đất, vì vậy sự khai thác bauxite tác hại hủy diệt cây cối, hoa màu, chim muông cầm thú. Tây nguyên là rừng, khi khai thác bauxite thì rừng bị phá hủy trung bình 30-50 ha/triệu tấn bauxite. Diện tích bề mặt cần xử dụng để lấy bauxite trung bình 150 ha / triệu tấn, và diện tích mặt bằng cần để sản xuất alumina là 450 ha/triệu tấn. Với số đất được trưng dụng lớn lao như vậy, thử hỏi có bao nhiêu nhân công từ bỏ nông nghiệp trồng cafe, hạt tiêu, cao su được đưa vào làm việc trong nhà máy bauxite ở Đắc Nông (****) Tính trung bình phải mất 2.5 ha mới tạo ra một việc làm….2.5 ha để trồng cây xuất cảng như trà, cafe, tiêu, cao su…. sẽ giúp cho một người dân có đời sống sung túc hơn khi phải xây công ty luyện bauxite. Và liệu những người dân ở đó có trình độ để được thu nhận vào làm việc trong công ty khai thác bauxite hay không?

Tác hại thứ hai: Làm kiệt quệ nguồn nước ở Tây Nguyên.


Cảnh ô nhiểm môi sinh của một nơi khai thác quặng bauxite. Mặt đất khô cằn như sa mạc, bầu trời tối tăm mù khói vì nhiễm vì bụi bậm…..

Trong tiến trình luyện kim việc loại bỏ những chất thừa thải để rửa sạch kim loại sẽ tốn rất nhiều nước, các giai đoạn lọc bauxite và giai đoạn chế biến từ bauxite sang alumina cần 14,832 triệu m3 nước/năm, trong khi nước để tiêu dùng cho sinh hoạt người dân Đắc Nông là 0.432 triệu m3/năm mà thôi. Như vậy những xưởng bauxite sẽ vơ vét nước trên các sông hồ, và cả nguồn nước ngầm ở dưới lòng đất của Tây Nguyên mới đủ. Tình trạng khan hiếm nước ở Tây Nguyên vì xử dụng quá đà cho kỹ nghệ khai mỏ bauxite sẽ làm cho một Cao Nguyên cây cối xanh tươi, thác nước thơ mộng, chim chóc đầy đàn…sẽ trở thành sa mạc khô cằn trong những năm tháng tới. Vì thiếu nước, vì cây cối bị ủi láng bình địa để lấy bauxite, vì bụi mù đỏ tung bay dầy trời và mang đầy hoá chất trải khắp vùng trời Tây Nguyên….Tây Nguyên sẽ trở thành vùng đất chết đầy chất độc hại môi trường sống.

Tác hại thứ ba: Gây ô nhiễm trong nước uống và sinh hoạt hằng ngày:

Nước dùng trong tiến trình luyện alimina sẽ bị thải ra mang chất độc hóa học, với kỷ thuật khái thác vô


một hồ nước bị nhiểm chất phế thải từ hảng bauxite thải ra

trách nhiệm của chế độ CSVN hiện nay, nước thải đó sẽ tan biến vào lòng đất hòa với nguồn nước thiên nhiên làm cho nước trên ao hồ, sông, suối, giếng bị ô nhiễm chất hoá học tác hại khôn lường cho sức khoẻ của người dân. Trong tiến trình chế biến từ bauxite đến alumina sản sinh ra hàng hà sa số chất toxic (chất độc), đây là một loại hoá chất tác hại cho nguồn nước và cần phải có kỷ thuật cao để chận đứng sự tác hại do chất toxic gây ra ở hai thượng nguồn sông Đồng Nai và Serepok. Người dân sống dưới hạ hạ nguồn đều phải gánh chịu hậu quả này.

Chúng ta còn nhớ công ty Vedan của Đài Loan không có hệ thống lọc nước sau tiến trình sản xuất đã gây ô nhiễm sông Thị Vải để lại bao nhiêu độc chất trên đó, và cả giòng sông Thị Vải giờ đây như là một giòng nước trộn sửa, nhưng đây không phải là giòng sửa mẹ là là một giòng độc dược. Những độc chất thải ra trong khi biến chế Alumian còn độc hại gấp bội lần so với vụ chất độc giòng sông Thị Vải.

Tác hại thứ 4: Bùn đỏ (red-mud) nguy nhất, tác hại tột cùng:


Bùn đỏ thải ra từ hảng bauxite…….hồ bên cạnh chứa chất thải bùn đỏ

Bùn đỏ là chất thải ra nhiều nhất trong tiến trình tinh luyện từ bauxite đến Alumina đó là một loại pha trộn chất độc hóa học mang màu đỏ sền sệt như bùn cho nên gọi là bùn đỏ. Phân chất trong bùn đỏ này thì nó chứa những hoá chất độc hại như: 30-60% Helmatic-Fe2O3, 10-20% Trihydrate Aluminium-Al2O2, 3-50% Silicon Dioxide-SiO2, 2-10% Sodium Oxide-Na2O, 2-8% Calcium Oxide-CaO, 2-50% Titanium Dioxide-TiO2….cùng một số chất hóa học khác nữa như, Nitrogen, Potasium,Chromium,Zinc…… (1) Đặc biệt bùn đỏ này không khử trừ được, không tiêu diệt được, nó tồn tại mãi mãi, nó trơ ra, nhưng mà hễ nó đụng vào đâu là hủy diệt môi trường sống ở đó.

Hiện nay trên thế giới chưa có một quốc gia tân tiến nào có thể giải quyết chất bùn đỏ này kể cả Hoa Kỳ cũng chưa có cách hủy diệt nó, cho nên Hoa Kỳ có những mỏ bauxite ở nhiếu tiểu bang nhưng họ không khai thác vì sợ ô nhiễm môi trường sống. Người Mỹ chỉ đi mua Alumina của thế giới đem về tinh chế ra nhôm (aluminium) để dùng trong kỹ nghệ. Hiện nay Úc Đại Lợi là nước khai thác mỏ bauxite lớn nhất thế giới và có độ an toàn cao, vì họ có nhiều lợi thế để cất dấu lớp bùn đỏ độc hại đó, nhờ địa hình của nước Úc bằng phẳng, ở dưới có lớp đá ngầm bảo vệ, dân cư những vùng có mỏ bauxite rất thưa thớt cho nên thuận lợi cho việc chế biến Alumina từ bauxite tại chỗ. Một vài quốc gia khác thì dùng những phương pháp dấu bùn đỏ cạnh bờ biển, và những hố chôn bảo vệ kỹ lưỡng.

Còn tại Việt Nam thì công ty bauxite làm ngay tại Đắc Nông và hàng triệu tấn bùn đỏ này sẽ được chôn cất trong lòng đất Tây Nguyên. Như vậy với những hoá chất trộn lẫn đó có tác hại như một lại bom bẩn hủy hoại con người và môi trường sống. Lượng bùn đỏ ở Tây Nguyên thẩy vào hố chứa trung bình là 1733 tấn/1 ngày (****)

Hồ chứa bùn đỏ, và màu đỏ này không bao giờ khử trừ được….nó trơ ra tác hại lâu dài

Dự án Tân Rai có lượng bùn đỏ thải ra môi trường: 826.944m3/năm, lượng bùn oxalate thải ra môi trường 28.800m3/năm, lượng nước độc thải ra từ nhà máy 4,625 triệu m3/năm. Khối lượng quặng bauxite khai thác của dự án này lên tới 2,32 triệu m3/năm, dẫn đến nguy cơ tổng lượng bùn đỏ phải tích tụ trên cao nguyên cả đời dự án Tân Rai 80-90 triệu m3. Nhưng tổng dung tích của hồ chứa của dự án chỉ có 20,25 triệu m3, số bùn đỏ còn lại không biết chứa ở đâu?” (****) chắc chắn rằng sẽ chảy vòng vòng trên miền Cao Nguyên Trung Phần hoặc theo sông Đồng nai và sông Serepok về dưới hạ nguồn nuôi sống người dân!

Tác hại thứ 5: Vế phương diện khai thác với tham vọng chính trị hơn là khoa học và kinh tế:

Trong tiến trình khai thác mỏ bauxite chế thành Alumina, cần một nhà máy nhiệt- điện (Thermo-Electricity) tại chỗ có đủ công suất cao để làm việc, đằng này kế hoạch dùng nhà máy nhiệt-điện từ Quảng Ninh câu dây cáp lên Đắc Nông, với khoảng cách quá xa như vậy, liệu rằng những dây cáp điện có đủ sức chịu đựng trong tiến trình sản xuất hay không?

Đặc tính ít học độc tài của chế độ CSVN dẩn đến tai hoạ nguy hiểm hủ diệt đời sống còn người, người dân Tây Nguyên hạnh phúc sống với núi rừng thiên nhiên trồng trọt, nay những đất sinh sống ấy bị cấm đóan đẩy họ đi vào những vùng được chỉ định, đầy bụi mù vi khuẩn, luôn luôn bị canh chừng vì sợ nỗi loạn….như vậy hành động này chắng khác gì hủy hoại tài nguyên “rừng vàng, biển bạc” và phá hủy vùng đấy Bazine màu mở Tây Nguyên.

Dân số Đắc Nông hiện nay 400,000 nhưng sau khi biến thành khu kỹ nghệ bauxite, hàng trăm công xưởng phụ sẽ mọc lên để đáp ứng nhu cầu, dân số sẽ tăng lên gấp bội, môi trường sống càng phúc tạp, liệu rằng bộ chính trị đảng CSVN có bao giờ nghĩ đến vấn đề này hay không? hay sống chết mặc bây tiền thầy bỏ túi?

Tệ hại hơn nữa là dự án chẳng có kế hoạch nào để đem lại đất đai sau khi đã khai thác quặng bauxite. Sự mất mát lớp đất xốp trên bề mặt sẽ rất dễ tạo nên lũ lụt, trụt đất, chuồi đất ở vùng Tây Nguyên nơi chưa bao giờ xẩy ra những thiên tai này.

Tác hại thứ 6: Thiệt hại cuộc sống người dân:

Hiện nay, muốn khai thác hảng bauxite phải cạo lớp đất ở trên, ủi rừng, phá 2/3 diện tích tỉnh Đắc Nông, bao nhiêu nguồn lợi sinh sống của dân cư bị san bằng phá sạch, liệu rằng nhà cầm quyền đảng CSVN có tìm kế sinh nhai cho những người dân bất hạnh này không? Hay vẩn dùng hệ thống quy hoạch cướp nhà cướp đất, cướp ruộng, cướp vườn, ăn chận, ăn bớt của CSVN đối với người dân Tây Nguyên. Trong chương trình khai thác không thấy có kế hoạch nào sau khi khai thác xong sẽ biến những vùng đất đó thành đất có thể canh tác trở lại. Hay là sau khi khai thác xong, trở thành những căn cứ quân sự của Tàu Cộng đang đổ người (lính trá hình) sang khai thác bauxite. Nếu không có kế hoạch để hồi sinh đất lại thì chẳng khác nào tỉnh Đắc Nông trở thành vùng đất chết không có môi trường sống như ở những nơi bị bom nguyên tử.

III)   Một vấn đề nguy hại hơn cả mọi vấn đề Tàu Cộng khai thác mỏ Bauxite Tây Nguyên:

Ngày 9/04/2007 nhật báo Nhân Dân Trung Cộng (People Chinese) đăng bản tin tựa đề: Một công ty của Trung Cộng đang đầu tư vào khai thác bauxite tại Việt Nam (2), bài báo viết: “Chalo, một công ty dẫn đầu về khai thác quặng mỏ của Trung Cộng, đang “chờ” cấp môn bài để xây cất công ty khai thác mỏ bauxite ở  Đắc Nông Cao Nguyên Trung Phần Việt Nam…..và nó trở thành một dự án lớn nhất đầu tư tại Việt Nam của Trung Cộng”


Điểm “xanh” trên tổ quốc Việt Nam, địa điểm chiến lược tại sao đảng CSVN đem “kẻ thù Bắc Phương truyền kiếp vào đây?”

Những tin đồn trong những ngày gần đây, cho rằng hiện nay Trung Cộng đem nhân viên kỹ thuật, đem lính canh đến bảo vệ tại vùng Đắc Nông. Như chúng ta đã biết, Trung Cộng đã thiết lập căn cứ hải quân tối tân ở Tam Á thuộc đảo Hải Nam mục đích để mở rộng ảnh hưởng ra biển Đông Thái Bình Dương, trước mắt thanh toán hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam. Nay để Trung Cộng khai thác mỏ bauxite tại Tây Nguyên thì chẳng khác gì mở đường cho họ đem hàng ngàn, hàng vạn người Trung Cộng, hoặc lính Trung Cộng trá hình đến cư trú và làm việc tại nơi đây. Sau này trở thành một Chợ Lớn thứ hai ở Tây Nguyên, hoặc có thể biến thành một căn cứ quân sự quan trọng nằm trên cột xương sống Việt Nam.

Ai cũng biết rằng hiện nay Trung Cộng đang xâm lăng nước ta về mọi mặt kinh tế, chính trị, quân sự, an ninh… họ muốn Việt Nam thành một tỉnh lỵ của Tàu mà không cần đem quân xâm lấn mà, chỉ dùng những đòn phép ma mãnh chủ trương từng bước và có kế hoạch nhất định: bước một, tạo chính quyền bù nhìn CS Việt Nam làm thừa sai của Trung Cộng, nay nhân dân đã thấy Việt Cộng đóng vai rất được việc Trung Cộng muốn. Bước hai, xâm lấn theo kiểu tằm ăn dâu, lấn tới một ngày một ít, được đằng chân lân đằng đầu, được vùng đất biên giới thì đến hai đảo Hoàng Sa và Trường Sa, bây giờ tiến vào Tây Nguyên. Song song với kế hoạch tằm ăn dấu ấy, Trung Cộng dùng biện pháp xâm lăng kinh tế làm cho nền kinh tế  vốn yếu kém của nước ta càng kiệt quệ, dân ta phụ thuộc hàng hoá Tàu càng nhiều càng tốt. Đến khi điều kiệnchín mùi, Việt Nam hoàn toàn bị tê liệt, thì Trung Cộng sẽ tuyên bố những điều mà chúng ta không ngờ trước được, như năm 2007 Trung Cộng đùng một cái tuyên bố Trường Sa và Hoàng Sa thuộc quyền quản lý của huyện Tam Sa…. và lịch sử của Trung Cộng đang dạy học con cái của họ xem Việt Nam là huyện của Tàu….

Hiện nay không ai có thể đến tại vùng Đắc Nông để xem ai là người thực sự xây dựng công trình chế biến mõ bauxite, các ngõ đường vào công trình xây dựng khai thác mỏ bauxite đều canh gác nghiêm ngặt…sự canh gác nghiêm ngặt như vùng cấm địa chẳng khác nào người dân không được bén mảng vùng Ải Nam Quan và các vùng đất biên giới đã mất. Sự cấm ngặt không cho bất cứ người dân nào đến các công trình bauxite ở Đắc Nông chắc chắn có gì thật bí ẩn trong đó….có thể đó là bí mật an ninh quốc gia tức là Nguyễn Tấn Dũng thuần phục cho lính Trung Cộng đến Tây Nguyên khai thác tài nguyên bauxite.

Đài RFA trong chương trình phát thanh ngày 6/ 03/2009 vừa qua có đưa tin Trung Quốc đã có mặt trên Tây Nguyên  như sau: “ Vấn đề an ninh đất nước như thủ tướng (CSVN)  Dũng hứa đã bị dư luận nghi ngờ khi phát hiện một số lớn công nhân người Trung Quốc đã có mặt tại khu vực có quặng mỏ, mặc dù chính quyền (CSVN) đánh tiếng cho rằng họ là công nhân sẽ làm việc trong các công ty Trung Quốc nhưng hình như thông tin này không làm dư luận an tâm. (điều này đã xác nhận có người Trung Cộng ở Tây Nguyên)

Nhà văn hóa Nguyễn Huệ Chi, lên tiếng về vấn đề này cũng đồng tình với những lo ngại mà nhiều người cho là trước mắt:

Việc khai thác sẽ gây xáo trộn cho người dân tộc trên vùng Tây Nguyên nhưng nghiêm trọng hơn là người ta đem những người mà dân tộc Việt Nam cảnh giác từ hàng ngàn năm nay vào đấy khai thác mới đáng nói.

Tiến Sĩ Khoa Học Nguyễn Văn Khải cũng tỏ ra quan ngại khi để cho người nước ngoài khai thác khi nhà nước không có một kiến thức nào về vấn đề này:

– Nhà nước không làm được việc thì chờ cho thế hệ sau này làm, chứ giao cho nước ngoài thì con cháu chúng ta còn gì?

Trong việc để Trung Quốc khai thác quặng bauxite tại Tây Nguyên chúng ta thử đặt một số vần đề với nhà cầm quyền CSVN như sau:

Một là, cách đây vài thập niên, nghĩa là vào năm 1980 Việt Nam có đề nghị khai thác mở bauxite ở Cao Nguyên Trung Phần và nhờ khối COMECON hợp tác (thời đó COMECON là khối cộng sản Đông Âu đứng đầu là Liên Sô). Sau khi nghiên cứu họ thấy không có lợi cho môi trường sinh thái cao nguyên nên họ đã đề nghị trồng cafe, tiêu, hạt điều và cao su có lợi hơn….vậy tại sao năm 2009, bộ chính trị CSVN lại cho Trung Cộng đến khai thác và hủy diệt mọi nhu cầu sinh thái tại tây nguyên…áp lực nào của Trung Cộng đối với bộ chính trị đảng CSVN?

Hai là, hiện nay Trung Cộng cũng có nhiều mỏ bauxite, tại sao họ không khai thác ngay trên đất nước của họ mà đến để khai thác tại Việt Nam, có phải đây là âm mưu thả chất độc đối với dân tộc Việt Nam trong những bước thâm độc xâm lăng của Trung Cộng hay không?

Ba là, nhìn chung việc khai thác mỏ bauxite ở Đắc Nông và Tây Nguyên không đem lại kinh tế cho cho Việt Nam, vậy thì Bộ Chính trị Đảng CSVN vẫn bất chấp mọi dư luận để Trung Cộng vào khai thác, như vậy có phải bộ chính trị Đảng CSVN âm thầm cấu kết với ngoại bang để chấp nhận sự hiện diện của lính Trung cộng ở Tây Nguyên hay không?

Việc khai thác mõ bauxite ở Tây Nguyên đảng CSVN có đem đến nguồn lợi kinh tế bào cho người dân Việt Nam hay chỉ nghe theo sự mua chuộc của Trung Cộng để hợp thức hoá Trung Cộng hiện diện ở Tây Nguyên Việt Nam?

Lê thành Nhân

( http://hon-viet.co.uk/)

===========================================

(Tài liệu tham khảo)

BAUXITE MINING, POST ENVIRONMENTAL & SOCIAL IMPACT CONCERNS By: Consultancy on Development (CODE) – Vietnam

(****) Tiến Sĩ Nguyễn Thành Sơn, Giám Đốc Công ty Năng Lượng Sông Hồng. Đại Kế Hoạch Bô-Xít ở Tây Nguyên bị phản đối quyềt liệt.

(1)   http://www.redmud.org/Characteristics.html

(2)   http://english.peopledaily.com.cn/200704/09/eng20070409_364849.html

(3)   international Aluminium Institute (www.world-aluminium.org

(4)   http://www.mineralszone.com/minerals/bauxite.html

Các Báo Ðài Cộng Sản Việt Nam Bắt Ðầu Chiến Dịch Bôi Nhọ Linh Mục Nguyễn Văn Khải Của Giáo Xứ Thái Hà

April 30, 2009

Ngày 28 tháng 4-2009

Tin Hà Nội – Trong lúc đang tìm cách đối phó với Trung cộng thì Hà Nội tiếp tục đàn áp những người trong nước. Hôm qua đồng loạt các đài phát thanh và truyền hình Hà Nội đã được lệnh bôi nhọ uy tín của linh mục Nguyễn Văn Khải, giáo xứ Thái Hà, trong khi nhà nước thì liên tục gửi giấy mời linh mục này lên trụ sở cơ quan an ninh điều tra thuộc Công an Thành phố Hà Nội để làm việc. Nguồn tin cho biết thông báo giấy mời thứ nhất được gửi đến cha Khải ngày thứ sáu vừa qua và mời ngài đến làm việc ngày thứ bảy. Giấy mời thứ hai gởi đến buổi sáng thứ bảy, nhưng ngài từ chối viện cớ phải đi làm lễ. Chiến dịch bôi nhọ cha Khải được đọc liên tục trên đài phát thanh kèm theo bài viết được đăng trên trang mạng với nội dung mạ lỵ, tố cáo ngài là nhân danh phát ngôn viên Giáo xứ Thái Hà, đã ra thông cáo kêu gọi tổ chức cầu nguyện, mà thực chất nhằm kích động bà con giáo dân, chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc. Dòng Chúa Cứu Thế tại Hà Nội đã tổ chức một buổi cầu nguyện cho quốc thái dân an, cho công lý hòa bình, cho bất công sớm chấm dứt và để buộc Hà Nội phải ngừng dự án bauxite cho đất nước khỏi bị nguy hại. Buổi cầu nguyện quy tụ gần 5000 người làm cho Cộng sản Việt Nam hết sức bối rối. Trong khi đó, đài truyền hình Hà Nội đã đọc những lời đanh đá và cho rằng những hành vi của linh mục Nguyễn Văn Khải, không phải vì Tổ quốc, mà là cản trở và chống phá sự phát triển của đất nước và dân tộc. Ðồng thời đài Truyền Hình Hà Nội cố gắng bào chữa cho nhà cầm quyền Cộng sản về sự khai thác bauxite đã bị các nhà trí thức và nhân dân trong và ngoài nước phản đối. Hà Nội còn đe dọa là sẽ bỏ tù linh mục Nguyễn Văn Khải về tội danh tuyên truyền chống nhà nước.

Ðưa Cờ Vàng Vào Khu Nội Trú

April 30, 2009

Ngày 28 tháng 4-2009

Tin Austin – Với sự hỗ trợ của công đồng Người Việt tại Austin, hội sinh viên Việt Nam tại đại học Texas Austin đã họp mặt với ban giám đốc khu nội trú Jester vào lúc 4 giờ chiều 23 tháng 4 vừa qua, bằng phương cách ôn hoà, đối thoại và liên kết và đã thành công trong việc hạ cờ máu Cộng Sản Việt Nam đã được treo cùng với hơn 20 lá cờ của các quốc gia khác, và đưa cờ vàng ba sọc đỏ vào phần trưng bày về văn hóa của người Mỹ gốc Việt tại Texas trong phòng tiếp tân của khu nội trú Jester tại khuôn viên của đại học này. Theo lời giải thích của ban Giám đốc khu nội trú này thì họ đã có sáng kiến thay vì để những bức tường gach màu nâu nhạt dài trông thiếu thẩm mỹ, họ đã thực hiện một cuộc triển lãm với nhan đề nền Văn Hóa Ða Dạng Của Texasọ. Họ làm những tấm bảng triển lãm dài dọc theo tường để trưng bày hình ảnh và những hàng chữ giới thiệu về nhiều sắc dân đang sinh sống tại Texas như Pháp, Ðức, Ái Nhĩ Lan, Nhật Bản, Phi Luật Tân, trong đó có Việt Nam với tiêu đề Người Việt Texas. Trên tấm bảng này có hình của cầu thủ Ðạt Nguyễn, một gia đình người Mỹ gốc Việt đang trình diễn nhạc, những chiếc tàu và một làng đánh cá Việt Nam tại vùng vịnh Texas. Những hàng chữ giới thiệu về người Việt tại Texas tuy không dài nhưng cũng trung thực về nguồn gốc tị nạn chính trị của người Việt Texas đã đến lập nghiệp ở đây sau năm 1975, họ làm đủ mọi nghề và đã đóng góp tích cực vào sự phát triển của Texas. Tuy nhiên khi treo cờ thì lại là lá cờ đỏ sao vàng đại diện cho Việt Nam.

Cô Jennifer Wang là chủ tịch VSA và cô Nickie Trần, Trưởng ban Văn hoá và nhiều sinh viên khác của hội đã lên gặp ông Floyd Hoelting, Giám đốc của khu Jester nhiều lần để yêu cầu ông cho hạ cờ Cộng sản Việt Nam xuống trong mấy tháng qua nhưng không có kết quả. Ông Hoelting viện rất nhiều lý do như: dù cộng đồng người Việt không thích nhưng lá cờ đỏ là lá cờ của Việt Nam đã được Liên Hiệp quốc công nhận. Cộng đồng Việt Nam tại Austin đã hỗ trợ và trong buổi họp, đã trình bày cùng ông này là lá cờ vàng củng với tuyên ngôn của Thống Ðốc Texas Rick Perry ký năm 2004 công nhận cờ vàng là cờ đại diện cho người Mỹ gốc Việt tại Texas trên tấm bảng triển lãm, thay vì lá cò đỏ nhất định không thể đại diện cho các em trong khuôn viên đại học này. Sau khi nghe mọi phiá phát biểu, ông Hoelting thấy không có lý do gì để từ chối. Ông đồng ý cho cô Jennifer thay đổi tấm bảng triển lãm bằng cách đưa cờ vàng và tuyên ngôn của Thống Ðốc Texas vào. Ông hoan hỷ tuyên bố sẽ có một buổi lễ khai mạc và sẽ mời tất cả mọi người trong cộng đồng Việt Nam tới tham dự. Về lá cờ đỏ, mọi người nhắc lại cho ông rằng đại học Texas tại Arlington cách đây khoảng 3 năm đã có vấn đề tranh chấp tương tự và đã có trên 5,000 người Việt biểu tinh ròng rã 7 ngày, cuối cùng cờ cũng phải hạ xuống nhưng đã gây tốn kém và biết bao giận giữ trong cộng đồng. Trường hợp mới xảy ra tại Ðại học Houston mấy tuần trước đã khiến cộng đồng người Việt Houston phẫn nộ và kéo nhiều ngàn người đi biểu tình. Kết quả, nhà trường phải nhượng bộ. Cô Jennifer đã đưa ngay lá thư quyết định của Ðại học Houston cho ông Hoelting xem và cuối cùng ông đã đồng ý. Kết quả này có được là do lòng nhiệt thành, hiểu biết của các sinh Viên Việt Nam tại Texas và đặc biệt là sự hỗ trợ nhiệt tình và khôn khéo của cộng đồng người Việt tại Austin.

ĐÁNH NGƯỜI CỦA CÔNG AN TRUNG QUỐC

April 30, 2009

NCTG) Một cuốn sách dùng trong nội bộ ngành công an Trung Quốc đã bị rò rỉ ra ngoài: sách hướng dẫn các “chiến sĩ công an” làm sao có thể xử lý các phần tử gây rối một cách hiệu quả nhất.

Mang tựa đề “Thực hành Quản lý Trị an Đô thị”, sách dạy: “Phải để ý, chớ để lại vết máu trên mặt, chớ gây vết thương trên cơ thể đương sự và tại địa điểm hành động, đừng để ai nhìn thấy”. Được ấn hành cho lực lượng bảo vệ trị an với tính chất “Mật – Không phổ biến”, không rõ tại sao một số phần của sách bị phát tán trên mạng Internet, khiến chính quyền Trung Quốc đang phải mở cuộc điều tra, theo tờ “Telegraph”.
„Khi hỏi cung những kẻ khả nghi, phải làm sao để chúng không có một giây ngừng nghỉ”, sách hướng dẫn. Cuốn cẩm nang này cũng khích lệ công an Trung Quốc, khi hành động, đừng bao giờ phải nghĩ đến chuyện những vết thương hoặc hậu quả gây ra có thể lớn thế nào, điều căn bản là phải “biểu thị sự cứng rắn của Nhà nước”.

Theo một người “trong cuộc”, trước nay, những “hướng dẫn thực hành” (ví dụ, đánh người làm sao cho… hợp lý) vẫn được truyền khẩu trong giới công an, nhưng nay thì gần như  ai cũng có thể đọc được trong sách.

Sách được xuất bản làm tài liệu tham khảo cho chương trình huấn luyện của các thành viên Phòng Bảo vệ trị an (Zhenkuan, được mở tại các thành phố ở Trung Quốc). Công an các Zhenkuan có nhiệm vụ “thanh toán” tất cả những ai bị giả thiết là gây ảnh hưởng đến trật tự công cộng, hoặc có hành vi bất hợp pháp.

Áp dụng những phương pháp dã man, nhiều khi gây tử vong, những công an Zhenkuan được coi là những kẻ khát máu. Cuối tháng 3-2009, một cuộc biểu tình đã diễn ra khi một học sinh bị thương nặng do công an hành hung. Ba năm trước, một người đàn ông 39 tuổi bị đánh trọng thương, rồi thiệt mạng, tại Thượng Hải. Theo Hãng Thông tấn Tân Hoa Xã, công an Trung Quốc không mấy khi bị truy cứu trách nhiệm vì những hành vi bạo lực “quá lố” của họ.

Dân bán hàng rong trên đường phố Thượng Hải cho biết, họ được nghe nhiều vụ, khi công an Zhenkuan đánh đập dã man những người vô tội. Theo khẳng định của những người kể, giới công an Zhenkuan có về bề ngoài dữ dằn không khác gì bọn lưu manh và trong nội thành, thông thường họ tàn ác hơn nhiều so với khi “thực thi công vụ” ở vùng ngoại ô.

Không phải lúc nào công an cũng đánh đập dân bán hàng, nhưng họ luôn dọa dẫm và thường hay đạp, phá hàng hóa của người bán rong. Một người bán hàng cho biết, cũng không cần sợ giới công an này lắm, vì thực ra dễ dàng đút lót họ. Tuy nhiên, đa số giới bán hàng rong, không còn đường nào khác là phải mưu sinh trên hè phố, thường phẫn uất và có đụng độ lớn với công an mỗi khi hàng hóa của họ bị dẫm đạp…

Trần Lê

CSVN cho TC Khai Thác Bauxite Tây Nguyên

April 29, 2009
Published by Viet Nam Quoc Dan Dang on Apr 17, 2009
Category: Environment
Region: United States of America
Target: Tuyên Cáo V/V CSVN cho TC Khai Thác Bauxite Tây Nguyên (Cập Nhật 16/04)
Giòng suối đã bị ô nhiểm trong tiến trình xây dựng, người lội qua đã bị ngứa

Background (Preamble):

Kính gửi quý đảng chính trị, cộng đồng, tổ chức, đoàn thể, cơ quan truyền thông báo chí cùng đồng bào trong và ngoài nước.

Đảng Cộng Sản Việt Nam đã lộ nguyên hình là một đảng “mãi quốc cầu vinh”, vùng biên giới, vùng biển, gần đây vùng Tây Nguyên CSVN lần lượt dâng vào tay Trung Cộng. Phẫn nộ trước hiểm họa đối với dân thì CSVN cai trị bạo tàn, đối với Trung Cộng thì CSVN cúi đầu làm tay sai, là người Việt Nam tha thiết với tiền đồ của tổ quốc, tha thiết với tự do, nhân quyền và dân chủ của toàn dân Việt, chúng ta phải lên tiếng đấu tranh.

Đảng CSVN cấu kết với quân Trung Cộng xâm lược đó là một thế lực vô cùng hung hiểm và độc ác, không một tổ chức hoặc đoàn thể nào có thể đánh bại chúng mà cần sức mạnh của toàn dân. Lịch sử Việt Nam đã chứng minh rằng khi nào cả một dân tộc đứng lên thì không một chế độ bạo tàn nào có thể tồn tại và các thế lực ngoại xâm đều bị quét sạch ra khỏi bờ cõi chúng ta.

Bản Tuyên Cáo Chung thể hiện một thái độ quyết liệt đối với nhà cầm quyền CSVN và quân xâm lược Trung Cộng. Bản Tuyên Cáo Chung này không thuộc về một tổ chức nào mà thuộc về sức mạnh toàn dân.

Trên tình thần đó, kính mời quý đảng chính trị, cộng đồng, hội đoàn, đoàn thể, hiệp hội,cơ quan truyền thông báo chí cùng đồng bào trong và ngoài nước ký vào Tuyên Cáo Chung về việc Tập Đoàn CSVN cho Trung Cộng Khai Thác Mỏ Bauxite tại Tây Nguyên.

Việc ký vào bản Tuyên Cáo Chung rất đơn giản. Nếu là tổ chức thì quý vị ghi tên tổ chức, tên họ cuả người đại diện, và chức vụ. Nếu là cá nhân, thì ghi tên họ, thành phố, và quốc gia đang cư ngụ. Rồi email về địa chỉ baovetudo@gmail.com sẽ được cập nhật thường xuyên.

Trân trọng kính chào quý vị.

Bà Hồ Thị Bích Khương ra tù

April 29, 2009


Thiện Giao, phóng viên RFA, 27/04/2009

Bà Hồ thị Bích Khương, một dân oan đồng thời cũng là thành viên Khối 8406.

(Nguồn: internet)

Bà Hồ Thị Bích Khương, một dân oan, rồi đi vận động cho dân oan, sau đó tham gia vận động dân chủ, tham gia khối 8406 vừa được trả tự do sau 2 năm tù.

Bà Bích Khương được trả tự do lúc 11 giờ sáng hôm nay, 26 tháng Tư, 2009. Và vài giờ đồng hồ sau khi về đến nhà tại Nghệ An, qua sự giúp đỡ của nhà dân chủ Nguyễn Khắc Toàn, chúng tôi thực hiện cuộc phỏng vấn đầu tiên với người vừa được trả tự do.

Mời Qúy Thính Giả theo dõi cuộc phỏng vấn của biên tập viên Thiện Giao với bà Hồ Thị Bích Khương.

Thiện Giao: Chúc mừng chị về với gia đình. Xin hỏi về tình hình sức khỏe của chị.

Bích Khương: Tuy không bằng những ngày còn ở ngoài xã hội. Sức khỏe của Bích Khương cũng tạm tạm, không khỏe lắm anh ạ.

Thiện Giao: Cảm giác của chị khi trở lại với cuộc sống gia đình?

Bích Khương: Được trở về với gia đình, rất vui nhưng cũng rất buồn. Nhìn thấy gia đình, chỉ có mẹ và con tiêu điều xơ xác. Buồn lắm.

Mẹ già, con nhỏ, nhà cửa bộn bề. Nương vườn, cỏ cây nhiều quá. Nhìn buồn quá. Nhưng cũng vui vì bây giờ có thể săn sóc họ.

Chuyện trong tù

Thiện Giao: Trong tù, người ta đối xử với chị ra sao?

Bích Khương: Ngay ngày tạm giam là ngày 18 tháng Năm, 2006, Bích Khương bị 1 người tên là Hồ Trung Công đánh sặc máu mồm. Bây giờ Bích Khương vẫn còn giữ áo máu, mang về đây.

Khi vào trại, vừa đang sắp đồ, thì một công an tên Phúc, lừ lừ, nói “con ni, mi có sắp vào hàng không?”

Đang ngơ ngác vì không thấy có lệnh sắp hàng gì cả, thì nó đá Bích Khương vào mặt. Bích Khương ném cái túi đang cầm vào chân. Nó đá Bích Khương ngã xuống đất.

Nó tiếp tục dẫm lên mặt. Nó dùng dùi cùi đánh vào người mình. Nó đánh đến 23 dùi cui. Bích Khương đau quá, không đếm được nữa. Nó tiếp tục đánh. Đau quá, mình cong người lại, đầu nổi lên, thế là nó lấy chân đi giày dẫm vào mặt. Sau này, Bích Khương sờ vào là thịt cứ bóc ra khỏi gò má.

Nó đánh mãi, cả 3 người cùng đánh. Một người tên Phan Văn Bảy, một người tên Phúc, người thứ ba về sau phạm nhân trong tù nói là Phan Văn Hùng.

Họ đánh đến lúc Bích Khương ngất xỉu. Không biết bao lâu. Sau khi tỉnh dậy, thì người tên Bảy nói: “Tỉnh dậy đập nữa, không chết đâu mà sợ.”

Họ đưa Bích Khương vào trạm xá, đến buổi chiều chưa gượng dậy được. Họ đến, và Phan Văn Bảy tiếp tục lấy chùm chìa khóa mở cửa để đánh Bích Khương.

Lúc này Bích Khương sưng hết cả người, mặt cũng sưng. Từ thắt lưng xuống đến phía dưới đầu gối tím đen. Không nằm được, quần không cúc lại được.

Nó lại đánh tiếp. Bích Khương cứ cố gắng chịu đựng. Rồi một trong 2 thằng Phúc và Bảy bảo 1 phạm nhân đi lấy dùi cui.

Người này đang lưỡng lự, hắn nói to: “Tao đập mày chết bây giờ.” Người này chạy đi lấy dùi cui. Và Phan Văn Bảy tiếp tục đánh vào Bích Khương.

Cứ tiếp tục chịu đựng. Thế rồi thằng tên Phúc nói: “Đánh vào mắt cá chân ấy.”

Bích Khương không hiểu tại sao. Có thể là vì vết thương phía trên nặng quá.

Nó tiếp tục đánh vào 2 mắt cá chân.

Một lát, nó nói: “Mày có mở mồm ra không?”

Bích Khương không biết nó bảo mở mồm để làm gì. Về sau, Bích Khương hiểu ra. Khi họ đánh phạm nhân, thì phạm nhân xin chúng nó. Bích Khương thì không xin. Nên nó đánh mãi.

Lát sau, hình như họ mỏi tay, họ nói: “Không biết da thịt nó làm bằng gì?”

Thằng Phúc thì tiếp tục dùng chân đi giày dẫm vào mặt Bích Khương. Dẫm đến ngẹt thở rồi bỏ đi, và nói: “Tuần sau vào làm việc đánh tiếp.”

Tiếp tục tranh đấu

Thiện Giao: Thưa, mẹ chị được thăm chị bao nhiêu lần trong tù?

Bích Khương: Cả mẹ và con đều không được thăm. Bây giờ về, họ cũng không được nhận ạ!

Chỉ có chị gái được thăm 1 lần hồi còn trong tù, lúc biết Bích Khương bị đánh đập. Chị gái có nói một người ở nước ngoài gọi về, hỏi có còn vết thương không, họ muốn đến kiểm tra. Chị gái nói “có.” Thế rồi điện thoại bị ngắt!

Từ đó trở đi, Bích Khương không được gặp người nhà nữa. Không một thông tin nào ra được. Bích Khương bị biệt giam; họ dùng phòng lao của trạm xá để biệt giam, không tiếp xúc với phạm nhân nào cả.

Thiện Giao: Khởi thủy, chị là một dân oan, sau đó đi vận động giúp dân oan, rồi sau nữa tham gia các phong trào vận động dân chủ, tham gia khối 8406. Những hành động này có lẽ đã đưa chị đến hậu quả như chị vừa kể. Chị có hối hận về những gì đã làm không?

Bích Khương: Không!

Bích Khương chỉ cảm thấy rằng mình chưa đổ hết sức lực của mình để tham gia đấu tranh.

Mình chỉ tiếc là chưa đấu tranh chưa hết sức mình. Thậm chí có lúc che dấu đấu tranh của mình.

Bích Khương không bao giờ ân hận. Bích Khương chỉ muốn được đấu tranh, mãi mãi đấu tranh, cho đến khi chết chứ không thể dừng lại được nữa.

Thiện Giao: Xin cảm ơn thời gian chị dành cho chúng tôi. Và một lần nữa xin được chúc chị sức khỏe.

Tội Ác mang gương mặt Đảng.

April 29, 2009

Triệu Quang Bình

Trong vai của một người tìm mua nhà, tôi tìm đến căn nhà số 46 ngõ 178 phố chợ Khâm Thiên của chị Trần Khải Thanh Thuỷ. Căn nhà mà tôi tin sẽ đi vào lịch sử cùng tội ác man ri mọi rợ của đảng cộng sản, thông qua chính quyền phường Trung Phụng nơi chị cư ngụ . Tại nhà cũ của chị ở “Hang đá”- Gia Lâm( số nhà 16 ngách 670/25 đường Ngô Gia Tự), người dân đồn thổi, trước khi chuyển đi, chị có để lại một bài thơ như thể “tuyên ngôn” của mình nơi cửa, và bà con nhanh chóng thuộc lòng:

Nơi đây sống một người nổi loạn

Người nữ nhi mà đặc nam nhi

Công an luôn gọi người: Giặc cái

Cuộc đời người là của … đấu tranh.

Cũng chính vì liên tục tranh đấu, dấn thân, ra hết sách “ca ngợi” Hồ Chí Minh – vĩ lãnh đạo tối cao của đảng cộng sản Việt Nam, lại “ca ngợi “công lao trời bể của các lãnh đạo đảng cộng sản trong bộ chính trị Việt Nam với những số liệu vô cùng hùng hồn, chính xác (*) . Người ít nhất có hai vợ là Tăng Tuyết Minh -cưới năm 1926, khi 36 tuổi tại Trung Quốc, và vợ thứ hai là hoàng hậu không ngai Nguyễn Thị Xuân tại Việt Nam- mẹ đẻ của Nguyễn Tất Trung mà người dân nhại lời của Lưu Trọng Lư đồn thổi:

Em có nghe hồn Xuân / Dưới đáy mồ thổn thức / Em có nghe huyền thoại / Một hoàng hậu không ngai / Em có nghe đảng kể / Về một vụ hoang thai / Xác nai vàng ngơ ngác / Bọc trong lá cờ ta…

Kẻ dâng đất bán biển cho tàu cộng, tích cực tham gia vào mọi vụ việc tham nhũng, nổi cộm, tẩu tán tài sản ở ngân hàng Thuỵ sĩ, mà kể từ tết 2009, khi chuyển sang nhà mới, chị liên tục bị kẻ xấu tấn công bằng bom phân. Theo lời chị và cả nhà, gồm chồng, hai con và chị Cao Thuý Hoà – người đang chăm sóc sức khoẻ cho chị bằng phương pháp cứu huyệt – xác nhận- tính đến nay đã 11 lần. Song xem ra tội ác chưa hề dừng lại, chừng nào chị còn ở lại địa bàn phường này thì chừng đó công an theo lệnh đảng còn dồn đuổi cả nhà chị đến tận cùng.

Kể lại thành tích của đảng gần đây chị bảo:

– Cứ liên tục 3 ngày, 5 ngày hay 6 ngày, 7 ngày chúng lại đem “tư tưởng Hồ Chí Minh” đến nhà trải đầy trước cửa nhà tôi. Thoạt tiên, tôi lại tưởng sách viết về tư tưởng Hồ Chí Minh, để đối lập với cuốn “Hồ Chí Minh trăm tên nghìn mặt” của chị mới xuất bản gần đây, đang được truyền tay nhau đọc dưới dạng phô tô, nên hồn nhiên bảo:

– Nó có công đem rải trước cửa nhà chị, thì chị cứ gọi mấy bà đồng nát vào mà bán tống bán tháo cho các bà ấy, 3 nghìn rưởi một cân, còn đắt gấp 10 lần chứng khoán trong thời điểm rớt giá hiện tại đấy, bà tưởng à.

Nhưng không, chị giảng giải trên cơ sở một lô ảnh chụp trong những lần nhà bị tấn công bằng phân người, dầu nhờn và xác chuột chết, xương động vật, còn lưu lại trên vi tính, khiến tôi rú lên, kinh hãi:

– Kinh khủng qúa, chị lưu những hình ảnh này làm gì, để tố cáo tội ác của đảng ư?

Những lời trần thuật của chị kéo tôi đi hết từ nghi ngờ này đến nghi ngờ khác. Quả là một chính quyền vào hùa với tội ác, chuyên dung túng cho kẻ ác làm bậy. Từ việc vứt lại toàn bộ khẩu trang, hộp, bình, xô đựng phân, đến các giọt dầu vương vãi trên lối đi, cả vũng dầu đọng trong khu nhà vệ sinh cách nhà chị vài chục bước, rồi khoá lớn, khoá nhỏ mà kẻ thủ ác này dùng để khoá trái cửa nhà chị trước khi hành động, chắc chắn còn đầy những dấu vân tay… Không kể các viên gạch kẻ gian ném vào nhà chị trong đêm 27-3, và sáng 12-4, khi thấy anh Tân chồng chị- dọn dẹp, cũng bị kẻ gian liên tục ném vào với ý đồ cảnh cáo.

Hình ảnh đêm 12-4-2009 tại cửa nhà bà Trần Khải Thanh Thuỷ
(xương các xúc vật ngâm thối trộn trong dầu nhờn)

Từng xem “đêm giữa ban ngày” của Vũ Thư Hiên “mặt thật” của Bùi Tín, “vô đề” của Dương Thu Hương …Biết rõ bản chất của đảng là dùng mọi thủ đoạn để đạt được mục đích, tôi không ngờ công an đảng lại có thể hèn hạ và bẩn thỉu đến mức này. Nếu nói bằng cách nói của chị, thì giữa ngọn cờ bay cao phần phật là… sắc vàng của đảng ta. Thứ mà đảng hết lần này đến lần khác lấy từ hố xí công cộng đem đến cửa nhà chị.

Ngôn ngữ quả là có sức mạnh thô bạo. Hình ảnh chị vẽ ra trong óc tôi khi đó thật ấn tượng, kinh hoàng. Lúc chị ví lá cờ đỏ sao vàng của đảng cộng sản là nắm giẻ lau của nước láng giềng Trung quốc, dùng để lau tay sau khi hãm hiếp cơ thể mẹ Việt Nam (cướp đất biên giới, hải đảo, khai thác bauxite Tây Nguyên, đánh người Việt Nam đến chết hoặc trọng thương), bây giờ lại thành nền để bọc phân tươi thối hoắc do chính người của đảng và lãnh tụ số một thải ra.

Cách đây mươi hôm, chị kể:

“Tôi đang ngồi nán lại với bạn bè trên patalk, mắt còn dán vào những dòng chữ mọi người text chat: “Chị Thuỷ ơi, rửa nhà sạch chưa? Như có linh tính mách bảo, tôi mở cửa phòng và lập tức nhận ra mùi quen thuộc của đảng, vừa thối khắm, vừa hôi rình… Vội vã lên gọi chồng, cả hai xuống nhà thì người của đảng đã thực thi xong nhiệm vụ một cách đầy ngoạn mục xuất sắc, trong khi cửa nhà bên còn sáng điện, các cháu gái trọ nhà bên trái, chưa kịp đi làm về…

Đã qúa quen với trò đểu cáng, mất dạy của chính đảng cầm quyền khốn nạn với gia đình mình, chỉ vì những hành động can đảm, nghĩa hiệp của vợ, chồng tôi lặng lẽ ghi lại hình ảnh , rồi bắt tay vào dọn dẹp.

Từ sâu trong góc tối, gạch đá rào rào bay ra, quên cả nguy hiểm đang rình rập, vây bọc, chồng tôi đội mũ bảo hiểm, tay gậy, tay gạch chạy về hướng tên tội phạm vừa ném, quyết một mất một còn với nó, nhưng lợi dụng bóng đêm, lợi dụng chính quyền phường che chở, tên này đã biến vào ngõ sâu, và sẽ chỉ xuất hiện khi có công an chỉ đạo”

Tần ngần trước những hình ảnh chị chụp, tôi hỏi:

– Chúng liên tục tấn công thế này, chị có sợ không?

Chị khẳng định giọng chắc nịch:

– Sợ gì, đấu tố, nhà tù, tràn vào nhà đánh người, thu cướp đồ đạc, phương tiện làm việc tôi còn không sợ nữa là, chỉ kinh thôi

– Vâng, quả là kinh hãi, khiếp đảm về chính thể Việt Nam xã hội chủ nghĩa này. Cả chục năm trời rình rập, đe doạ khủng bố chị, bị thế giới lên án, chúng đành động thổ bằng cách hạ đẳng này. Cách mà tôi tin chỉ có thể do lãnh đạo đảng, lãnh đạo ngành công an, xuất thân từ dốt nát, vô học mà ra.

Nếu sự việc chỉ dừng lại lần đầu, lần hai rồi bị dẹp bỏ, hẳn tôi không dám khẳng định sự việc qua tên bài viết này, song sự việc lặp đi lặp lại nhiều lần thì đó chính là bản chất của đảng và lũ công an dưới quyền. Luôn lấy cái đê tiện để đối phó với cái cao cả, luôn dùng thủ đoạn để đạt mục đích, luôn lấy xấu xa tồi tệ để chống chọi với cái nhân bản, lương thiện. Đó chính là “bản án” mà đảng cầm quyền ban riêng cho nạn nhân của mình, với lý do duy nhất: Làm chị nếu không sợ cũng phải mệt mỏi chán ngán, tự ngưng các hoạt động tranh đấu của mình, vì không muốn ảnh hưởng đến gia đình, chồng con.

Quay trở lại với đề tài ngôi nhà, tôi hỏi:

– Nghe bà con mách, chị có ý định bán nhà?

Chị cười, đôi mắt thông minh lộ rõ sự ưu tư

– Bán chác gì đâu, nhà vừa mới mua, sửa chữa đầu tư một lúc cả trăm triệu, còn đang giai đoạn “bóc yếm, phá trinh” mà, chẳng qua bà con thấy giặc đảng làm bậy nên đồn thổi thế thôi, vì vậy ông xã cũng định nhân cơ hội này để sửa sai, vừa ra khỏi khu vực hố xí công cộng , vừa cách xa hố xí công an – tức trụ sở đồn công an phường Trung Phụng

– Chị không định mua theo giá nhà sạch mà bán theo giá nhà bẩn đấy chứ, tôi hỏi:

– Ấy không không, chị bảo, trừ khi được các tổ chức nhân quyền hỗ trợ, còn không cứ giá thị trường phang, mặc mẹ cái gọi là “định hướng xã hội chủ nghĩa”

Trước khi bỏ đi, tôi trêu:

– Xem ra chị chưa ngấm đòn cộng sản đâu Ngồi bên, anh Tân nhún vai, lắc đầu, cười u oải, còn chị đầy lạc quan, tin tưởng:

– Chúng nó thích cung cấp bằng chứng tội ác của chúng nó thì cứ việc, còn tôi, có cả vạn triệu dân oan và cộng đồng Việt Nam tại nước ngoài kêu gào gửi thư tới các vị dân biểu, thương nghị sĩ tại các nước sở tại, hay 200 đại sứ quán của Việt Nam. Tôi tin sớm hay muộn chúng cũng phải dừng bàn tay tội ác lại, không khác được. Không những thế, lũ quan ôn, quan dịch nhà chúng nó còn phải điều trần trước quốc hội của các nước và hàng trăm tổ chức nhân quyền lớn nhỏ khác, còn mệt với tôi ấy chứ. Tôi không dễ dàng bỏ qua chuyện này đâu.

Vâng, hy vọng tội ác mang gương mặt đảng cộng sản sẽ được toàn thể thế giới biết đến, để giải thoát cho ngôi nhà chị khỏi cảnh xú uế mỗi ngày. Từ giờ cho tới lúc đó và mãi mãi về sau, khi lịch sử đảng cộng sản Việt Nam sang trang, thì hình ảnh ngôi sao vàng 5 cánh trên nền cờ đỏ đã biến thành bãi ợ, bãi nôn của vị cha già oan nghiệt, cũng là thứ mà người đời thải ra bằng con đường bài tiết, nhoe nhoét, thối khắm, do các bài viết của chị vẽ ra, thông qua muôn vàn việc đồi bại, man rợ của công an đảng cộng sản Việt Nam đối với gia đình chị và người dân Việt Nam, trên dải đất xanh xao hình chữ S . Đặc biệt trong dịp tháng tư đen và 8/5 này.

Khâm Thiên 23-4-2009

Triệu Quang Bình

Bắc Ninh

Nguồn: Dân Lên Tiếng

(*) Xem “Nghĩ cùng thế sự” nhà xuất bản Tân Văn , do giám đốc Đỗ Thông Minh phát hành năm 2008

NT. Dũng : Những Thế Cờ Sai Hay Trong Thế Yếu ?

April 29, 2009

Vào tháng 6 năm 2006, một nhân vật sáng giá được đặt nhiều kỳ vọng không chỉ trong hàng ngũ đảng Cộng sản mà còn có cả những tầng lớp nhân dân sẵn sàng ủng hộ đã được đảng Cộng sản Việt nam chọn lựa để đưa vào chức vụ Thủ tướng của Việt nam: Nguyễn Tấn Dũng, đây là vị thủ tướng trẻ tuổi nhất (sinh ngày 17-11-1949) trong vòng 40 năm và đã từng là phó thủ tướng dưới thời ông Phan văn Khải, và việc đề cử này đã được Quốc Hội CSVN chính thức chấp thuận.

Trong bài diễn văn khai mạc tại Quốc Hội, ông Nguyễn Tấn Dũng đã hứa sẽ làm hơn nữa để ngăn chặn nạn tham nhũng bằng cách trong sạch hóa chính phủ và hứa sẽ bồi thường cho những ai là nạn nhân đau khổ của những quyết định phi pháp do các quan chức gây ra. Trong thời gian này, vụ tham nhũng PMU18 đang được phanh phui, nên các phóng viên báo chí và đông đảo mọi người dân tích cực hưởng ứng lời hứa của vị thủ tướng mới, mạnh dạn tố cáo những tiêu cực của các quan chức, ngay cả trong ngành Công an cũng khí thế tưng bừng trong việc chống tham nhũng.


1.
Trước quá nhiều “đồng chí” cấp cao có dính líu đến tham nhũng, phe bảo thủ trong đảng vùng dậy quyết ăn thua đủ với vị thủ tướng mới này, ông TBT Mạnh lập tức đi Trung Quốc, sau khi ở Trung quốc về, một chiến dịch đè bẹp những ai chống tham nhũng bắt đầu, và ông TT Dũng đã không có đủ lập trường kiên quyết và sức mạnh để đánh trả lại phe này, kết quả vụ PMU18 thật ngược đời: phe chống tham nhũng bị đánh tan tác, 2 nhà báo năng nổ Nguyễn việt Chiến (1952) và Nguyễn văn Hải (1975) bị bắt, thiếu tướng Phạm Xuân Quắc (Trưởng ban chuyên án PMU18) và thượng tá Đinh Văn Huynh (nguyên trưởng Phòng 9, C14) bị khởi tố, trong nước cờ này nếu ông TT Dũng giữ được lời hứa thì có lẽ cục diện ngày nay đã khác rất nhiều trong con mắt của người dân lẫn thế giới.

2. Trong vụ  “Tòa Khâm sứ ” và ” Thái Hà “,  ông TT Dũng đã ghé thăm cả tòa thánh Vatican ở Rome (25-01-2007) lẫn tòa Khâm sứ ở Hà nội (30-12-2007) cùng với những lời hứa sẽ giải quyết êm đẹp, nhưng rồi phe bảo thủ đã lấn lướt dùng sức mạnh của mình để xây dựng thành hai công viên (03-10-2008 và 8-10-2008), và như thế ông TT Dũng đã không giữ được lời hứa, vì ông đã tính nước cờ sai hay ông bị chèn ép không thể làm theo ý muốn?

3. Nhưng hậu quả của 2 vụ này thật tai hại, Nghị viện Châu Âu tạm ngưng hợp tác, Phòng thương mại Hoa kỳ Ancham đóng băng việc giải ngân viện trợ $20 tỷ đô la mà Tổng Thống Bush đã hứa dành cho Việt nam nhâ chuyến thăm Mỹ của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Trong cơn khốn quẫn Kinh tế Tài chính không thể tự xoay sở, TT Nguyễn Tấn Dũng đã phải đi Trung Quốc cầu viện, tại đây ông Dũng đã được đón tiếp long trọng (coi thêm ở đây), khi trở về Việt nam ông Thủ tường Dũng đã trở thành một con người hoàn toàn khác, từ việc chống đối dự án Bauxite Tây nguyên bỗng quay ngoắt ủng hộ và nâng thành “ch trương ln”. Ông còn chỉ thị cho mở Học viện Khổng tử, một việc làm chưa có tiền lệ đối với các trung tâm văn hóa của các nước khác, ngoài ra ngày 25-04-2009 ông còn đến khởi công dự án đường cao tốc Nội Bài – Lào Cai, con đường này sẽ nối Côn Minh (TQ) đến Hải phòng.

Lệ thuộc vào Trung quốc chính là sai lầm lớn nhất mà ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã chọn, với sai lầm chiến lược này, ông ta sẽ phải trả giá rất đắt sau này.

4. Chính sách của đảng Cộng sản Việt nam đối với đảng viên là không được kết hôn với gia đình “Ngụy quân Ngụy quyền” (theo cách gọi của họ), nhưng ông TT Dũng đã phớt lờ khi cho con gái là Nguyễn Thanh Phượng kết hôn với Nguyễn Bảo Hoàng (16/11/08), tổng giám đốc điều hành quỹ đầu tư IDG Ventures tại Việt Nam, là con của Thứ Trưởng VNCH: một “Ngụy quyền” thứ gộc, việc này đã bị hầu hết đảng viên nhìn với con mắt khó chịu, chắc chắn sẽ ảnh hưởng nhiều đến sự nghiệp của ông Dũng sau này.

Những nước cờ sai lầm, cộng với việc quay ngoắt 180 độ của của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, chúng ta chỉ có thể hiểu là ông ta đang ở thế yếu, ngay cả ông chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết cũng đã nóng mặt bật đèn xanh cho tỉnh Bình Dương thu hồi đất của chị ruột Thủ tướng, cho thấy ông Dũng đang ở vị trí nào trên cung bậc chính trị hiện nay!

Không còn giữ được lập trường, không còn giữ được lời hứa, không còn giữ được quy định, thì ai còn có thể tin khi ông Dũng nói: “Tôi xin nói suy nghĩ riêng của mình. Tôi yêu nhất, quý nhất là sự trung thực, ghét nhất, giận nhất là sự giả dối!”

Thế nhưng có lẽ ông đã rất tin vào chỗ dựa Trung quốc, nên đã mạnh miệng tuyên bố rằng kinh tế Việt nam sẽ phục hồi vào tháng Năm 2009. Tuy vậy tạp chí The Economist cho rằng với những gì diễn ra trong thực tế cho tới nay thì người ta thấy ông thủ tướng giống thầy lang hơn là thầy thuốc.

Nguồn: GTC
báo Tổ quốc 28/04/2009

Công An Chửi Cs

April 28, 2009

Người Yêu Của Lính

April 28, 2009

Người Yêu Của Lính
( Trần Thiện Thanh )*

Nhạc đổi lời by Bút Thép

Nếu trên dòng đời còn bao lẻ sống
Trái đất quay theo dòng thời gian
Bao đắng cay đau thương tràn đầy
cuộc sống đói kém lan tràn ..
Bao trẻ lang thang trên khắp phố .

Nếu quân cộng Hồ còn trên cuộc sống
Bao ốm đau bao ngày sợ hãi
Ôi đớn đau ôi bao hận thù
Còn đấy những cảnh điu tàn
Ôi lạc loài cuộc sống tha hương

ĐK:

Hỡi người Việt sống tha hương ơi
Hãy nhìn về nơi xứ quê tôi
Đói cơm ôi bao trẻ khóc
Sống lang thang không nhà ..còn bơ vơ trong cuộc sống
Đến bao giờ ..mơ ước được cơm no
Được cắp sách lên trường .

Nếu đất Việt còn trong Cộng sản
Bao kẻ trốn quê kiếm tìm tự do
Bao kẻ chết ..ôm con đợi chờ
Vợ mất đi người chồng
Bao người cuộc sống lang thang .

Hãy nhìn vào những đám công an đi
Hãy nhìn người dân mãi khóc than
Đất đai đâu bao nhà cửa ?
Chúng đang dang tay ôm về
Đường chiều nay nghiêng nghiêng màu xám hối
Hãy đem về bao thế hệ mai sau
Những trẻ thơ nên người.

Nếu quê mình ngày mai đổi mới
Bao ấm no bao nhà rộn rả
Bao trẻ thơ vui tươi học hành
Và những tối trăng về
Trên bầu trời Việt là những .. ước mơ xanh .