Bà Hồ Thị Bích Khương ra tù



Thiện Giao, phóng viên RFA, 27/04/2009

Bà Hồ thị Bích Khương, một dân oan đồng thời cũng là thành viên Khối 8406.

(Nguồn: internet)

Bà Hồ Thị Bích Khương, một dân oan, rồi đi vận động cho dân oan, sau đó tham gia vận động dân chủ, tham gia khối 8406 vừa được trả tự do sau 2 năm tù.

Bà Bích Khương được trả tự do lúc 11 giờ sáng hôm nay, 26 tháng Tư, 2009. Và vài giờ đồng hồ sau khi về đến nhà tại Nghệ An, qua sự giúp đỡ của nhà dân chủ Nguyễn Khắc Toàn, chúng tôi thực hiện cuộc phỏng vấn đầu tiên với người vừa được trả tự do.

Mời Qúy Thính Giả theo dõi cuộc phỏng vấn của biên tập viên Thiện Giao với bà Hồ Thị Bích Khương.

Thiện Giao: Chúc mừng chị về với gia đình. Xin hỏi về tình hình sức khỏe của chị.

Bích Khương: Tuy không bằng những ngày còn ở ngoài xã hội. Sức khỏe của Bích Khương cũng tạm tạm, không khỏe lắm anh ạ.

Thiện Giao: Cảm giác của chị khi trở lại với cuộc sống gia đình?

Bích Khương: Được trở về với gia đình, rất vui nhưng cũng rất buồn. Nhìn thấy gia đình, chỉ có mẹ và con tiêu điều xơ xác. Buồn lắm.

Mẹ già, con nhỏ, nhà cửa bộn bề. Nương vườn, cỏ cây nhiều quá. Nhìn buồn quá. Nhưng cũng vui vì bây giờ có thể săn sóc họ.

Chuyện trong tù

Thiện Giao: Trong tù, người ta đối xử với chị ra sao?

Bích Khương: Ngay ngày tạm giam là ngày 18 tháng Năm, 2006, Bích Khương bị 1 người tên là Hồ Trung Công đánh sặc máu mồm. Bây giờ Bích Khương vẫn còn giữ áo máu, mang về đây.

Khi vào trại, vừa đang sắp đồ, thì một công an tên Phúc, lừ lừ, nói “con ni, mi có sắp vào hàng không?”

Đang ngơ ngác vì không thấy có lệnh sắp hàng gì cả, thì nó đá Bích Khương vào mặt. Bích Khương ném cái túi đang cầm vào chân. Nó đá Bích Khương ngã xuống đất.

Nó tiếp tục dẫm lên mặt. Nó dùng dùi cùi đánh vào người mình. Nó đánh đến 23 dùi cui. Bích Khương đau quá, không đếm được nữa. Nó tiếp tục đánh. Đau quá, mình cong người lại, đầu nổi lên, thế là nó lấy chân đi giày dẫm vào mặt. Sau này, Bích Khương sờ vào là thịt cứ bóc ra khỏi gò má.

Nó đánh mãi, cả 3 người cùng đánh. Một người tên Phan Văn Bảy, một người tên Phúc, người thứ ba về sau phạm nhân trong tù nói là Phan Văn Hùng.

Họ đánh đến lúc Bích Khương ngất xỉu. Không biết bao lâu. Sau khi tỉnh dậy, thì người tên Bảy nói: “Tỉnh dậy đập nữa, không chết đâu mà sợ.”

Họ đưa Bích Khương vào trạm xá, đến buổi chiều chưa gượng dậy được. Họ đến, và Phan Văn Bảy tiếp tục lấy chùm chìa khóa mở cửa để đánh Bích Khương.

Lúc này Bích Khương sưng hết cả người, mặt cũng sưng. Từ thắt lưng xuống đến phía dưới đầu gối tím đen. Không nằm được, quần không cúc lại được.

Nó lại đánh tiếp. Bích Khương cứ cố gắng chịu đựng. Rồi một trong 2 thằng Phúc và Bảy bảo 1 phạm nhân đi lấy dùi cui.

Người này đang lưỡng lự, hắn nói to: “Tao đập mày chết bây giờ.” Người này chạy đi lấy dùi cui. Và Phan Văn Bảy tiếp tục đánh vào Bích Khương.

Cứ tiếp tục chịu đựng. Thế rồi thằng tên Phúc nói: “Đánh vào mắt cá chân ấy.”

Bích Khương không hiểu tại sao. Có thể là vì vết thương phía trên nặng quá.

Nó tiếp tục đánh vào 2 mắt cá chân.

Một lát, nó nói: “Mày có mở mồm ra không?”

Bích Khương không biết nó bảo mở mồm để làm gì. Về sau, Bích Khương hiểu ra. Khi họ đánh phạm nhân, thì phạm nhân xin chúng nó. Bích Khương thì không xin. Nên nó đánh mãi.

Lát sau, hình như họ mỏi tay, họ nói: “Không biết da thịt nó làm bằng gì?”

Thằng Phúc thì tiếp tục dùng chân đi giày dẫm vào mặt Bích Khương. Dẫm đến ngẹt thở rồi bỏ đi, và nói: “Tuần sau vào làm việc đánh tiếp.”

Tiếp tục tranh đấu

Thiện Giao: Thưa, mẹ chị được thăm chị bao nhiêu lần trong tù?

Bích Khương: Cả mẹ và con đều không được thăm. Bây giờ về, họ cũng không được nhận ạ!

Chỉ có chị gái được thăm 1 lần hồi còn trong tù, lúc biết Bích Khương bị đánh đập. Chị gái có nói một người ở nước ngoài gọi về, hỏi có còn vết thương không, họ muốn đến kiểm tra. Chị gái nói “có.” Thế rồi điện thoại bị ngắt!

Từ đó trở đi, Bích Khương không được gặp người nhà nữa. Không một thông tin nào ra được. Bích Khương bị biệt giam; họ dùng phòng lao của trạm xá để biệt giam, không tiếp xúc với phạm nhân nào cả.

Thiện Giao: Khởi thủy, chị là một dân oan, sau đó đi vận động giúp dân oan, rồi sau nữa tham gia các phong trào vận động dân chủ, tham gia khối 8406. Những hành động này có lẽ đã đưa chị đến hậu quả như chị vừa kể. Chị có hối hận về những gì đã làm không?

Bích Khương: Không!

Bích Khương chỉ cảm thấy rằng mình chưa đổ hết sức lực của mình để tham gia đấu tranh.

Mình chỉ tiếc là chưa đấu tranh chưa hết sức mình. Thậm chí có lúc che dấu đấu tranh của mình.

Bích Khương không bao giờ ân hận. Bích Khương chỉ muốn được đấu tranh, mãi mãi đấu tranh, cho đến khi chết chứ không thể dừng lại được nữa.

Thiện Giao: Xin cảm ơn thời gian chị dành cho chúng tôi. Và một lần nữa xin được chúc chị sức khỏe.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: