Khi Ngày Vui Của Dân Tộc Đã Cận Kề

Những câu chuyện Dongsongxanh kể với bạn đọc vừa qua chỉ là một phần rất nhỏ, thậm chí là bể nổi của những tảng băng chìm mà chế độ cộng sản này đang che dấu, đằng sau đó còn những câu chuyện khủng khiếp hơn mà do hoàn cảnh chưa thể tiết lộ được. Nhưng dù sao nó đã cho thấy phần nào thực trạng xã hội Việt Nam dưới sự cai trị của chủ nghĩa cộng sản đã trở nên méo mó và hỗn loạn cỡ nào.

Sự cố gắng hiện nay của Đảng Cộng sản Việt Nam tưởng như mạnh mẽ, nhưng thực tế lại đang phản ánh rằng đó là những hành động tuyệt vọng, cùng quẫn trước cơn bệnh hấp hối đang ở vào giai đoạn cuối. Nó giống như một bức tường thành đã bị rò nước, bịt chỗ này, lại hở chỗ kia và cuối cùng sẽ hoàn toàn sụp đổ trước sức nước mạnh mẽ bên trong đòi hỏi phải thay đổi tận gốc rễ những ung nhọt bấy nay. Những ai ở ngoài bộ máy này còn có thể nghi ngờ, chưa thật sự tin tưởng vào điều đó, còn người trong cuộc với những tiếp xúc, cọ sát thực tế thì có thể khẳng định chắc chắn điều đó sẽ xảy ra. Các bạn hãy tin vào điều đó.

Trước đây Đảng Cộng sản Việt Nam đã từng giành được tình cảm của nhân dân trong và ngoài nước bởi sự ngộ nhận của con người về những mục tiêu giải phóng dân tộc, khiến họ mơ tới viễn cảnh một đất nước độc lập, tự do và hạnh phúc. Thế nhưng tất cả điều đó chỉ nhằm che dấu một mục đích khác. Cuộc chiến tranh tàn sát giữa người lính hai miền Nam- Bắc Việt Nam đã trở thành một cuộc nội chiến kéo dài lâu nhất trong lịch sử hiện đại của thế giới, để tới nỗi hơn 3 triệu đồng bào cùng chung dòng máu Lạc Hồng phải nằm xuống vì thứ chủ nghĩa cộng sản ảo tưởng phi thực tế. Không giống như những gì Đảng Cộng sản vẫn tuyên truyền là một cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đơn thuần, đó thực chất là cuộc chiến của ý thức hệ, với sự hậu thuẫn và giật dây của những cường quốc đứng sau lưng. Và Đảng Cộng sản Việt Nam đã bị lợi dụng và chấp nhận sự lợi dụng này để biến cuộc chiến thành phương tiện cho sự bành trướng của chủ nghĩa cộng sản trên thế giới. Xét cho cùng, đây là một cuộc chiến nồi da xáo thịt vô nghĩa nhất giữa những người đồng bào trong nước. Trên thực tế cuộc chiến này tàn khốc không kém thế chiến thứ hai và chỉ thua về qui mô tác chiến và số người tham gia mà thôi. Giờ đây hơn ai hết chính những người từng ủng hộ chủ nghĩa cộng sản bao nhiêu lại căm ghét chế độ cộng sản bấy nhiêu.

Bởi thế, chúng ta hẳn không lạ khi diễn viên điện ảnh nổi tiếng Hoa Kỳ Jane Fonda, một trong vô số người từng lên tiếng ủng hộ Đảng Cộng sản Việt Nam, đã không quản nguy hiểm cất công sang tận Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh nóng bỏng để kêu gọi chấm dứt cuộc chiến vô nghĩa thì cũng là một trong vô số người đó từ lâu đã phải quay lưng lại với những người cộng sản Việt Nam khi chứng sự thật đau xót, bẽ bàng của chính đảng này từ ngày chiếm được miền Nam cũng như chế độ này đã vi phạm nhân quyền, dân chủ trong suốt thời gian cầm quyền.

Những bậc trí sĩ, giáo sư, nhà văn, nhà thơ, nhà báo nổi tiếng một thời trước đây, hay những vị lãnh đạo tự nguyện rời bỏ lý tưởng cộng sản để hướng về chính nghĩa, hướng về nhân dân như nguyên Ủy viên BCT Trần Xuân Bách, Trung tướng, nguyên PCT QH Trần Độ, Giáo sư Nguyễn Khắc Viện, Giáo sư Hoàng Minh Chính, nhà thơ Trần Dần, nhà văn Nguyễn Khải hay những người hiện còn sống như Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang, nhà báo Nguyễn Khắc Toàn, linh mục Nguyễn Văn Lý, nhạc sĩ Tô Hải, Hòa thượng Thích Quảng Độ, hay những chiến sĩ đấu tranh cho dân chủ còn trong lao tù như cô Lê Thị Công Nhân, luật sư Nguyễn Văn Đài, nhà báo tự do Nguyễn Văn Hải và còn nhiều người khác đang âm thầm đấu tranh, bị nhà cầm quyền chụp lên đầu chiếc mũ “phản động” đều nặng lòng với đất nước. Tất cả đều dám xả thân, hy sinh lợi ích cá nhân, chấp nhận dấn thân chốn lao tù để chống lại cường quyền, phấn đấu cho một xã hội dân chủ, mang lại hạnh phúc nhân quyền đích thực cho con người như các dân tộc khác trên thế giới đã làm được. Đây thật sự là những tấm gương can đảm cho chúng ta học tập và phấn đấu.

Một xã hội Việt Nam đói nghèo, tràn đầy tham nhũng, lạm quyền, bất công, vi phạm nhân quyền và thiếu vắng dân chủ xét cho cùng cũng là vì chế độ độc tài đảng trị. Nhưng điều tồi tệ và bất hạnh cho dân tộc hơn nữa khi nó lại là độc tài cộng sản. Khi một thể chế chính trị không cho phép cạnh tranh sẽ dẫn tới độc quyền chân lý và khi đó con người trong xã hội chỉ là những nạn nhân của một thứ công lý bóng bẩy nhân danh nhà nước của dân, do dân, vì dân. Nhân dân Việt Nam chưa khi nào thật sự được làm chủ nhân của đất nước và dưới chế độ giả hiệu này, chưa khi nào chúng ta phải chứng kiến thân phận người Việt Nam bị rẻ rúng và thấp kém so với thế giới đến thế. Nhưng đau lòng hơn hết là chúng ta đang phải chứng kiến một chính quyền cộng sản hùng hổ áp bức nhân dân nhưng lại đớn hèn cúi đầu thuần phục trước Trung Quốc, để rồi lãnh thổ, lãnh hải thiêng liêng của tổ tiên cứ ngày một thu hẹp bởi sự xâm lấn của ngoại bang đại Hán và nhượng bộ nhục nhã của chính quyền Hán hóa nô dịch.

Trước một kẻ hàng xóm khổng lồ phương bắc hung hăng, man rợ, bạo ngược, tham tàn rõ ràng không thể dùng sức mạnh để đương đầu, mà phải bởi con đường ngoại giao thông minh, khôn khéo và biết dựa vào sự đồng thuận của các nước khu vực và sức mạnh của khối liên minh quốc tế để bảo vệ mình. Tuy nhiên, đó quyết không phải là kiểu ngoại giao nhu nhược cầu hòa và nhún mình nhân nhượng như cách mà Đảng Cộng sản Việt Nam đang làm hiện nay. Điều này chỉ càng thể hiện sự ngu dốt và hèn kém nhằm mục đích cầu mong ngai vị của mình không bị lung lay chứ không phải vì danh dự tối cao của Tổ quốc Việt Nam. Những bài học lịch sử về quan hệ ngoại giao khôn khéo để giữ mình, giữ đất của của cha ông ta từ xưa đến nay đối với Trung Quốc rất tiếc đã bị thất truyền khi tới đời chính quyền cộng sản. Tiếc công người xưa khôn khéo giữ đất, giữ biển bao nhiêu thì chúng ta lại căm hận bấy nhiêu trước sự hèn hạ hiện nay của đảng này.

Hẳn chúng ta thấy rõ Liên xô trước kia và nước Nga ngày nay đã giãy nảy ra sao khi Nato mở rộng về phía đông và tiến sát biên giới phía tây của Nga, trực tiếp uy hiếp tới những lợi ích, quyền lực của nước Nga. Người ta hoảng hốt bao nhiêu còn Đảng cộng sản lại bình chân như vại bấy nhiêu, thậm chí còn mở toang cửa mời gọi một kẻ gian manh quỷ quyệt như Trung Quốc vào nhà khua khoắng tài sản. Chỉ có thể nói rằng chủ nhà là một gã tâm thần bệnh hoạn, hoặc là kẻ nối giáo cho giặc mà thôi. Cơ sự tới nước này cũng là bởi nhân quả do cái nghiệp cộng sản gây ra. Cũng chính bởi ý thức hệ cộng sản ngu dốt này mà chính quyền cộng sản Việt Nam hiện nay không thể kết bạn chân thành và là đối tác tin cậy với các nước dân chủ, tiến bộ khác trên thế giới, cuối cùng đành phải quay về chơi với kẻ sát nhân đang cầm dao sau lưng, và chỉ đợi một nhát dao oan nghiệt giáng xuống là kết liễu cuộc đời ngu dốt của cộng sản.

Trong một thể chế chính trị độc tài, người dân không bao giờ được quyền kiểm tra giám sát hoạt động của Đảng và Nhà nước, hệ quả là những cuộc đi đêm mặc cả với Trung Quốc luôn được giữ trong bóng tối bởi những kẻ lãnh đạo vị kỷ và mất nhân tính. Những sự thật khủng khiếp bị che phủ bởi sự bưng bít của những người cộng sản đã làm tổn hại tới lợi ích dân tộc khiến cho lãnh thổ, lãnh hải thiêng liêng Việt Nam bị xâm phạm qua Công hàm năm 1958 của Phạm Văn Đồng cũng như sự thỏa hiệp, nhượng bộ của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với Trung Quốc qua việc ký kết hiệp ước về biên giới trên đất liền năm 1999 và hiệp định phân định Vịnh bắc bộ năm 2000. Đây thật sự là những sự thật vẫn đang bị giấu nhẹm để tránh cơn thịnh nộ của trời đất và nhân dân. Bởi vậy chính thể này vô cùng lo sợ một khi có dân chủ, có đa nguyên và đa đảng thì những tội lỗi trong quá khứ sẽ bị phơi bày ra ánh sáng, khi đó chắc chắn sự trừng phạt từ công lý sẽ không thể tránh khỏi.

Nếu tiếp tục duy trì một chế độ nhân danh đạo đức, vì nhân dân mà nó từng ngày, từng giờ mang lại bất công xã hội, nuôi béo một lớp người và bần cùng hóa số đông nhân dân thì đó là chúng ta đang tiếp tay nuôi dưỡng một tội ác. Tội ác nhiều khi lại đến từ sự ngây thơ, cả tin và thiếu hiểu biết của chúng ta.

Ước mong cháy bóng và chính đáng của con người trên trái đất này là sống một cuộc sống hạnh phúc, ấm no, tôn trọng nhân quyền và một xã hội dân chủ. Hạnh phúc cũng ở con người và tại họa bất hạnh cũng từ con người mà ra. Tuy nhiên vạn vật trong vũ trụ đều phải tuân theo qui luật tự nhiên và những qui luật vô thường. Vật thịnh quá sẽ tới lúc suy, sự tàn ác, vô nhân tính tới đỉnh điểm sẽ bị tiêu diệt. Cái thiện cuối cùng sẽ thắng cái ác, chân lý sẽ mãi luôn trường tồn dù cho có chông gai, gập ghềnh chăng nữa. Để đạt được điều đó thì chúng ta cần phải hy sinh, bởi không có điều gì thành công mà không có sự trả giá.

Nói về chủ nghĩa cộng sản và những con người thi hành chủ nghĩa này là điều chúng ta cần hết sức cảnh giác. Tác phẩm Life and Teaching of the Masters of the Far East (Hành trình về phương Đông) của tác giả Braid T. Spalding từ thế kỷ 19 phải chăng đã cho thấy sự đáng sợ của bóng ma chủ nghĩa cộng sản. Khi linh hồn quỉ dữ bị giam cầm dưới những nấm mồ từ hàng ngàn năm trước vô tình được thoát cũi xổ lồng do con người đương đại khai quật lên, đã sống dậy và đầu thai thành những kẻ độc tài và những lãnh tụ cách mạng sau này. Chính những kẻ bị ma ám đó đã gây nên biết bao cuộc chiến điêu tàn với muôn vàn chết chóc và hủy diệt. Để rồi khi những con quỉ đội lốt người này chết đi lại được mang ra xây cất, tẩm liệm trong những nhà mồ bằng đá cẩm thạch hay chiếc lăng nguy nga bề thế, và chỉ đợi cơ hội sẽ tiếp tục thực hiện vòng luân hồi tai ương như nó vốn đã làm. Những lời cảnh báo của các bậc chân tu vẫn luôn chính xác, tiếc thay con người với sự u mê tăm tối vô tình tạo cơ hội để những tai ương tiếp tục tồn tại phát tác. Nhiệm vụ của chúng ta là phải ngăn chặn sự tái diễn của nó trên mảnh đất đau khổ này.

Nhìn bề ngoài tưởng như chế độ này vẫn còn vững chắc với bộ máy chuyên chế công an, quân đội hùng hậu sẵn sàng bắt bớ giam cầm và dập tắt các cuộc biểu tình, thế nhưng kỳ thực hiện nay nó lại là một thực thể vô cùng yếu ớt và dễ bị tổn thương. Có lẽ Dongsongxanh không phải giải thích nhiều nữa, bởi những nguyên nhân nội tại bên trong cũng như tác động dồn dập từ bên ngoài hiện nay đang khiến cho sức đề kháng của chế độ này trở nên yếu đuối hơn bao giờ hết. Sự tồn vong của chế độ này không còn tính bằng chục năm nữa, mà chỉ còn tính bằng đơn vị năm. Chỉ một sớm một chiều, chúng ta có quyền được nhìn thấy sự cáo chung của chế độ và một trang sử mới của dân tộc sẽ bắt đầu. Một người trong thời gian gần đây đã đưa ra dự đoán khá chính xác về thời điểm cáo chung của Đảng Cộng sản Việt Nam là Trần Đông Chấn.

Lời cuối Dongsongxanh muốn bày tỏ rằng, dân là gốc của một quốc gia, đảng phái chỉ là nhất thời tồn tại trong tiến trình phát triển của dân tộc. Chính câu nói “Ý đảng Lòng dân” mà Đảng Cộng sản Việt Nam tưởng là hay ho, ép buộc chúng ta nghe và chấp nhận bấy lâu nay, lại chính là câu kết tử cho số phận nó. Bởi chỉ có nhân dân mới là người duy nhất có quyền nắm giữ ý chí và định đoạt số phận của dân tộc chứ không phải là một nhóm nhỏ cá nhân với những mưu đồ đen tối đang lộng hành đất nước.

Sức mạnh của một chính đảng chỉ đến khi có được niềm tin và sự ủng hộ của nhân dân. Nói ngược lại nó sẽ không còn gì nữa nếu mất đi điều này, vậy chúng ta còn chần chừ gì nữa mà không từ bỏ niềm tin và sự ủng hộ đối với chủ nghĩa cộng sản để thúc đẩy quá trình dân chủ hóa tiến bước nhanh hơn. Xin tất cả hãy đồng lòng một hướng.

Những thay đổi căn bản sẽ dần sáng tỏ bắt đầu từ cuối mùa thu năm nay. Xin trích hai câu thơ số 2667 và 2668 trong bản trường thi dài 3254 câu của ông Phạm Hồng Đức viết năm 2000, được ví với truyện kiều tân thời và có nói về số phận Đảng Cộng sản để minh họa cho lời kết.

Đảng tan năm sửu cung đoài
Rõ là tuổi Bác, đảng thời bằng nhau

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: