Archive for December 2009

Tăng thân Bát Nhã cầu cứu; Bộ Ngoại giao Pháp cho biết rất quan tâm vụ việc

December 20, 2009

Trước áp lực của chính quyền đối với hàng trăm tăng sinh Bát Nhã đang tá túc tại Chùa Phước Huệ, một số tăng sĩ đang tu học tại Pháp đã phải kêu cứu Liên hiệp Châu Âu và các nước khác giúp đỡ họ.

Thời hạn chót 31/12

Thông tin mới nhất cho biết vào ngày 31 tháng 12 này, số chừng 200 tăng sinh Bát Nhã đang được thượng tọa Thích Thái Thuận cho tạm trú tại chùa Phước Huệ sẽ buộc phải ra đi.
Đích thân thượng tọa trụ trì Thích Thái Thuận, sau những sự cố diễn ra ở chùa Phước Huệ vào ba ngày 9,10, và 11 tháng 12 vừa qua đã phải ký giấy cam kết không để các tăng sinh Bát Nhã ở lại chùa sau cuối tháng 12 này.
Ngay sau khi bị áp lực phải ký giấy cam kết đó, thượng tọa Thích Thái Thuận đã gửi một văn thư đến các cơ quan chức năng địa phương yêu cầu vào ngày 31 tháng 12 này hãy để các tăng sinh được rời chùa Phước Huệ một cách bình yên, theo phương tiện tự túc của họ.

Vào ngày 16 tháng 12 vừa qua, Tổ chức Human Rights Watch, trụ sở tại New York ra thông cáo kêu gọi chính quyền Hà Nội ngưng đàn áp các tăng sinh Bát Nhã.
Theo Human Rights Watch thì chiến thuật mạnh tay của chính quyền Việt Nam nhằm triệt tiêu những người tại Việt Nam tu theo pháp môn Làng Mai của thiền sư Thích Nhất Hạnh cho thấy thái độ tiếp tục coi thường nhân quyền và tự do tôn giáo của chính quyền Hà Nội.
Phó giám đốc phân vụ Châu á của Human Rights Watch, bà Elaine Pearson, trong thông cáo báo chí hôm 16 tháng 12, nói rõ là các nước cấp viện trên thế giới cần yêu cầu chính quyền Hà Nội ngưng hoạt động tấn công các tăng sinh, và cho phép họ tu theo pháp môn của họ, cũng như ngăn chặn những vụ trục xuất bằng bạo lực khác.
Ở Châu Âu, sau đợt vận động cho các tăng sinh Bát Nhã hồi cuối tháng 11 vừa qua, những tu sĩ xuất thân từ Bát Nhã đang ở Làng Mai tại Pháp, trong đó có thầy Thích Trung Hải, hồi ngày 16 tháng 12 vừa qua lại đến Nghị viện Châu Âu để trình bày sự việc ở Lâm Đồng và kêu nhờ giúp đỡ.

Xin tị nạn

Thầy Thích Trung Hải cho biết những nỗ lực đang thực hiện, cũng như ý kiến về các biện pháp gần nhất của chính quyền Việt Nam đối với các tăng sinh Bát Nhã:

“Hôm nay thì tôi và một số các thầy và các sư cô khác, những người từ Việt Nam tu tập tại Bát Nhã và được gửi ra học nước ngoài trong thời gian qua, đang có mặt tại Nghị viện Châu Âu ở Strasbourg.
Sáng sớm hôm nay chúng tôi cùng với bà Heidi Hautala, chủ tịch phân ban nhân quyền của Nghị viện Âu châu, có cuộc gặp mặt trao đổi và sau đó làm cuộc ghi hình về tuyên bố của bà Heidi Hautala, tôi cũng có lời phát biểu trong đó.
Tôi nhấn mạnh là ngày 31 tháng 12 là ngày cuối cùng chúng tôi có thể ở với nhau và chúng tôi kêu gọi cộng đồng quốc tế giúp và che chở cho những người tu sĩ hòa bình này; đặc biệt là tổng thống Pháp có thể giúp cho những vị này ở tạm tại nước Pháp một thời gian cho đến khi chính phủ Việt Nam cho phép những người này tu tập trong lòng luật pháp và giáo hội Phật giáo Việt Nam.
Hôm nay bà Heidi Hautala một lần nữa nhắc lại mối quan tâm của Quốc hội và các nước Châu Âu về những gì xảy ra cho các thầy các cô tu theo pháp môn Làng Mai ở Việt Nam; và yêu cầu chính phủ Việt Nam bằng mọi phương tiện có thể che chở và giải quyết tình hình một cách ổn định.
Bà cũng hứa sẽ chuyển thư tôi viết gửi cho tổng thống Pháp và Bộ trưởng ngoại giao chính quyền Âu Châu về việc bảo lãnh cho các thầy các sư cô.
Trước đây chúng tôi có đến Brussels nhờ Châu Âu giúp đỡ và sau đó thì Châu Âu có cử phái đoàn và ra nghị quyết về vấn đề giúp đỡ các tăng sinh Bát Nhã. Nhưng rồi chính quyền Việt Nam vẫn chưa đáp ứng nên chúng tôi phải tiếp tục.
Việc thượng tọa Thái Thuận phải ký giấy cam kết không để các tăng sinh Bát Nhã tạm trú là dễ hiểu vì thượng tọa bị áp lực liên tục. Còn những văn bản của Trung ương giáo hội Phật giáo bị Ban Tôn giáo chính phủ bác bỏ là khó hiểu.”

Tổ chức theo dõi nhân quyền Human Rights Watch trong thông cáo báo chí hôm ngày 16 tháng 12 nói rõ những đám đông được điều động đến gây rối có phối hợp không phải là một hiện tượng mới lạ tại Việt Nam, nhất là ở những ‘điểm nóng’ tại những vùng sâu- vùng xa.
Điều mới trong sự kiện xẩy ra tại Lâm Đồng vừa qua là, chính các nhà ngoại giao tận mắt chứng kiến chuyện đàn áp tôn giáo và nhân quyền do chính quyền Việt Nam dàn dựng.

Xã hội sa đọa, chế độ tiêu vong.

December 17, 2009

Tệ nạn xã hội Việt Nam trong nước hiện nay đã đến mức tận cùng, không còn gì để bàn cãi, không còn gì cứu chữa. “Xã hội sa đọa, chế độ phải tiêu vong” đó là quy luật lịch sử chung của toàn nhân loại chớ không riêng gì ở Việt Nam.

Trong lịch sử thế giới, các vua chúa ăn chơi sa đọa, đục khoét công quỹ, xây dựng các công trình giải trí làm chết hàng ngàn nô lệ. Nhưng xét cho cùng thì các vị vua thời đó dù bị ghép là bạo chúa cũng chưa bằng một phần ngàn (1/1000) tội ác mà bọn đầu não đảng Cộng Sản Việt Nam đã gây ra cho dân Việt. Bên Tàu thì Kiệt, Trụ tàn ác khủng khiếp cũng thua xa, bên Tây phương thì Hoàng Ðế Néron của La Mã, một bạo chúa giết mẹ, đốt cả kinh đô cũng không sánh được với bọn Bộ Chính Trị Cộng Sản về nếp sống ăn chơi sa đọa. Kèm theo đó là chúng đã dung dưỡng, bao che cho thuộc hạ, hậu duệ ăn chơi sa đọa, lại còn đầu độc dân tộc bằng mua bán xì ke ma tuý, ngay trong bộ máy công quyền lại là kẻ chủ mưu!

Từ trước đến nay theo thống kê của báo chí Bộ Công An trong nước thì tê nạn xã hội ngày một gia tăng, muốn hiểu rõ thực chất tệ nạn xã hội gia tăng đến mức độ nào xin đọc các bài phân tích của báo chí trong nước sau đây:

“Quan trọng hơn cả, giới ưu tú của Việt Nam trong tương lai là thành phần sinh viên học sinh thì lại chiếm tỷ lệ cao trong các tệ nạn xã hội! Ðó là một điều đau lòng cho những ai lo nghĩ cho tiền đồ dân tộc. Nhưng trong môi trường sinh ra và lớn lên họ bị nhồi nhét các học thuyết chính trị vô bổ, các bậc cha chú lại làm gương xấu về đạo đức cho lớp trẻ. Ðộng cơ thăng tiến trong xã hội không phải là phục vụ cho quần chúng mà là đua đòi ăn diện, chạy theo nếp sống xa hoa Tây Phương (như làm lễ truy điệu tốn kém cho ca sĩ My,ờ Michael Jackson, mà không hề quan tâm đến âm mưu lấn đất, giành biển của Trung Cộng). Những thành phần có học thì khi đỗ đạt ra trường lại mong kiếm 1 chiếc thẻ đảng viên để tha hồ có địa vị ưu đãi để dễ bề tham nhũng chứ không phải để phục vụ cho một lý tưởng nào cả.

Cán bộ cấp cao ăn chơi xả láng, từ bộ trưởng, thứ trưởng trở lên thì tài sản giấu đút, chuyển ra nước ngoài mỗi tên từ vài trăm triệu dollar đến hàng tỷ USD, trong khi đó đại đa số nông dân, công nhân khốn khổ vô cùng. Hành động đó khuyến khích bọn trung cấp trở xuống “thượng bất chính, hạ tất loạn” tranh ăn, vơ vét, cướp đoạt công khai đất đai của nông dân, thâm chí các bậc “có công” với Cách Mạng, các “bà mẹ chiến sĩ” cũng bị cướp đoạt công khai. Sự chênh lệch giàu nghèo, nếp sống sa hoa, vương giả của các “đại gia” bên cạnh sự bần cùng của đại đa số người dân đã gây ra bao sự chia rẽ trầm trọng trong các thành phần của xã hội.

Bây giờ thì mọi sự đảo ngược so với thời mà Cộng sản lường gạt toàn dân, hô hào kháng chiến chống “Mỹ Ngụy”, lúc đó thì đảng cộng sản hô hào đấu tranh giai cấp, gây chia rẽ trong các tầng lớp trung nông, phú nông với dân nghèo. Nào là “thắt lưng buộc bụng”, nào là “làm ngày không đủ, tranh thủ làm đêm”, chống bọn phe phẩy(con buôn), hiện nay bọn bóc lột sức lao động của dân nghèo, bọn ăn chận tiền lương của công nhân, bọn làm tiền “lao động nước ngoài” lại chính là bọn cầm quyền, bọn đảng viên trung cấp, cao cấp!.

Bây giờ thì mọi điều học sinh, sinh viên được giảng dạy thảy đều giả dối. Bọn bóc lột, bọn bán nước, buôn dân lại là lớp người ra rả giảng dạy triết lý “hy sinh của người Cộng Sản”. Chính bọn trí thức thực dụng, bọn cơ hội cướp đoạt tài sản của người dân. Bọn người mang thẻ đảng viên chỉ để cướp đoạt tài sản của dân nghèo! Báo chí của đảng tha hồ nói láo, kẻ bị bóc lột biến thành tội phạm, bọn tội phạm diệt chủng trở thành công thần, đại biểu quốc hội, sử gia! Hiện nay bọn chúng đang ra sức chạy tội, bôi xóa lịch sử vì chúng có quyền hành trong tay, nhưng tội ác tày trời kia làm sao xoá được?

Xã hội ăn chơi sa đọa, lan tràn trong mọi giới, giàu thì hư hỏng do nhiều tiền lắm của xì ke ma tuý thả dàn, bà lớn, bà bé, nhân tình của ông lớn tha hồ đú đởn, không còn gì để nói cho cái xã hội nhầy nhụa nầy. Mấy ngàn năm văn hiến chưa hề xảy ra, ngày nay đàn bà Việt Nam mua dâm đĩ đực Mỹ Ðen để thoả mản tình dục!!!

Tất cả các tệ nạn xã hội như xì ke ma tuý ngày càng gia tăng, bệnh HIV còn cao hơn cả Thái Lan là nước chuyên khai thác du lịch tình dục. Phụ nử Việt Nam bây giờ vào quán ăn mà kêu nước ngọt giải khát thì là hiện tượng lạ trong năm! Ai cũng nhậu, việc gì cũng nhậu: áp phe, tiệc vui, sinh nhật, kỷ niệm ngày cưới v.v… nhậu, tất cả nhậu, thầy trò cụng ly, cha mẹ và con cái nhậu, nhậu tới bến, chớ không phải uống chừng mực cho tiêu hoá. Văn hoá nhậu và chửi thề bây giờ phụ nữ Việt Nam không biết đúng hàng thứ mấy trên thế giới!

Trong nước thì chích hút tập thể, ăn chơi trác táng hàng ngàn người một lúc! có sự tham gia và tiếp tay của Công An.

Ði ra nước ngoài ,tiếng là để “lao động hợp tác” thì đem theo lũ đầu gấu, du côn trồng cần sa tập thể làm nhục lây Cộng Ðồng người Việt vốn chăm chỉ học hành, cần cù làm ăn !

Báo chí, truyền thanh, truyền hình thì khai thác tối đa kích thích nhục dục, quảng cáo tình dục, nếp sống thác loạn, buông thả, phim ảnh khiêu dâm.

Không cần đả động đến chính trị, không cần bàn đến sự khiếp nhược, hèn nhát trước ngoại bang. Không cần bàn đến các vụ đàn áp các tôn giáo một cách dã man, dùng xã hội đen đánh các vị tu hành, không cần bàn đến bỏ lơ biên giới kinh tế để cho Trung Cộng tràn ngập hàng hoá tới tận hang cùng ngõ hẻm, chỉ cần nói đến tệ nạn xã hội thì ai cũng đều đồng tình là phải giải thể cái chế độ thối nát kia đi (CSVN).

Chỉ cần đưa ra trước thanh thiên bạch nhựt cái xã hội tha hoá hết thuốc chữa nầy, cái nếp sống sa đọa tận cùng nầy thì bất cứ ai có lòng với Ðất Nước thảy đều lắc đầu ngao ngán: họ lo mai sau thời “Hậu Cộng Sản” không biết phải bỏ bao nhiêu thập kỷ để uốn nắn lại được xã hội thối tha nầy ngỏ hầu sánh vai cùng năm châu bốn bể. Một câu hỏi nhức đầu cho những ai còn nghĩ đến tiền đồ Quê Hương. Càng nghĩ càng đau cho dân, cho nước chớ không phải để cười khinh bĩ chế độ, hay cười trên sự đau khổ của đồng bào tôi.

Ngày tàn của Cộng Phĩ đã điểm, nhưng chưa ai biết con ác quỷ nầy sẽ còn lôi kéo đất nước mình đi về đâu sau khi nó sụp đổ? Thời điểm nầy, trước hoạ mất nước gần kề, không phải ngồi tính toán ai công ai tội, vì lịch sử sẽ cân phân sau nầy. Phải lo cái thây ma chết mà chưa chôn trước đã! Giải được bài toán nầy, chỉ có những người có tấm lòng bao la như biển cả, biết dùng nhân nghĩa mà thu phục nhân tâm, thương dân như thương gia đình mình, đảng phái, phe nhóm dẹp qua một bên, chỉ lo cho Dân Tộc mà thôi. Khốn nổi 30,40 năm chiến tranh Quốc Cộng, 3,4 thập niên bị kềm kẹp, triệt hạ nhân tài theo chủ trương của đảng CSVN, bây giờ tìm được một người như cụ Phan Bội Châu, Phan Châu Trinh đâu phải dễ!!!

Việt Gian,Tay sai cộng sản là những ai ?

December 17, 2009

Trước những sự việc xảy ra trong thời gian gần đây liên quan đến truyền thông,liên quan đến các tổ chức Cộng Đồng,các đoàn thể cựu quân nhân QLVNCH mà chưa có sự lên tiếng của những người có trách nhiệm ,với tư cách là một thành viên tầm thường của Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản ,tôi xin phép được lạm bàn ,phân tích cụ thể về những vấn đề trên. Tôi chỉ nói lên cảm nghĩ của cá nhân mình với đầy đủ tinh thần trách nhiệm của một quân nhân trong QLVNCH.

Vụ thứ nhất là việc đoàn công tác quay phim xuất phát từ TP Sài Gòn có đưa đón đàng hoàng trước sân bay Tân Sơn Nhứt (không phải quay tài tử,hay cá nhân) cuốn DVD “Dọc dòng sông Mississipi” đã được một số thành viên BCH/CĐ Louisana và cá nhân trong Liên Hội Cựu SVSQ/Thủ Đức tham gia và hướng dẩn (với chủ đích của nhóm là để phản tuyên truyền).

Vụ thứ hai là đài phát thanh “Việt Nam Hải Ngọai”có giao du với toà đại sứ Việt Cộng qua lời tố cáo của vị cựu giám đốc điều hành đài VNHN đưa ra.

Vụ thứ ba là đoàn ca nhạc do ca sỉ Đàm Vĩnh Hưng chỉ huy ,tổ chức tại Dallas Fort Worth có hai luồng dư luận bênh và chống .Trong đó Ban ChấpHành/Cộng Đồng đã tố cáo Hiệp Hội Báo Chí Truyền Thông Dallas (gồm 6 tờ báo địa phương)bênh vực nhóm tổ chức Đàm Vĩnh Hưng và kỳ thị với BCH/CĐ.

Ba vụ việc xảy ra gần đây một cách liên tục và còn nhiều vụ nửa chưa được bạch hoá chứng tỏ có một sự cố ý mở “chiến dịch” đánh phá Hải Ngoại của phiá Cộng Sản Việt Nam.

Có hai luồng dư luận rỏ rệt về 3 sự kiện nầy :

-Một bên thì bị cho là Chống Cộng Quá Khích (QK) khi lên án các hoạt động giao du, đi đêm với Việt Cộng ,còn một bên thì bị cho là Việt Gian ,Thoả Hiệp (nhưng theo họ giải bày là hoạt động để chiêu hồi ,phản tuyên truyền).

-Hiện nay chưa có sự lên tiếng chính thức nào của cả hai bên (chỉ có Tâm Thư và góp ý cá nhân) và tổ chức cao nhất của đồng bào Hải Ngoại tại Hoa Kỳ là Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hoa Kỳ cũng chưa lên tiếng nhận định hay hướng dẩn cho các Cộng Đồng khác trên 50 tiểu bang tại Hoa Kỳ . Thái độ im lặng khó hiểu đó được giải thích là vì tôn trọng Dân Chủ,không xen vào nội bộ của nhau .

-Nhu cầu thiết thực và cụ thể của đại đa số cộng đồng nggười Việt Quốc Gia hay người Việt Tỵ Nạn Cộng sản là mong được sống an bình, được phát triển hài hoà với các sắc tộc bạn, được luật pháp bão vệ hữu hiệu,con cháu được học hành và có cơ hội phát triển đồng đều so với các sắc dân khác.Trong tâm tư sâu kín là mong muốn đất nước Việt Nam cũng được tư do, độc lập và hạnh phúc thật sự (không phải bằng khẩu hiệu bánh vẻ của CSVN),mong muốn cho toàn thể bà con mình,họ hàng mình trong nước cũng được hít thở không khí tự do như ở Hải Ngoại.

-”Hận thù “không có chổ đứng trong tuyệt đại đa số người dân Hải Ngoại mà chỉ có duy nhất một tấm lòng nhân ái,luôn tự hào về cội nguồn tổ tiên,về truyền thống chống ngoại xâm của một dân tộc dù nhỏ bé nhưng đã bao lần đánh bại những đạo quân xâm lược Tàu.Còn chuyện những tên tội đồ dân tộc , dâng đất cho ngoại bang,cai trị tàn ác với dân tộc mình thì mai nầy khi lật đổ bạo quyền thì họ sẽ trả lời trước pháp luật,còn những tên chết trước khi đất nước đổi thay chế độ sẽ bị lịch sử và bia miệng ngàn đời phỉ nhổ.Trong đấu tranh để hổ trợ cho người dân Quốc Nội đòi tự do, độc lập ,tự chủ chỉ có lẻ phải,chỉ có chính nghiã không có hận thù ,vì hận thù quơ cả nắm có cả bà con ,ruột thịt của mình trong đó sao?

Ngay cả người trong nước cũng vậy:LM Nguyễn Văn Lý , đức tăng thống Thích Quảng Độ,luật sư Lê thị Công Nhân đâu bao giờ kêu gọi hận thù ,nhưng các vị luôn tranh đấu cho lẻ phải,cho công bằng,cho hạnh phúc,cho tự do , độc lập vẹn toàn lãnh thổ của toàn dân.Dù có bị tù đày, đánh đập, đe doạ vẫn không làm lay chuyển ý chí ,không bao giờ thỏa hiệp đầu hàng.

Trở lại vấn đề làm sao để biết, để phân biệt đâu là hành động chống cộng quá khích và đâu là thoả hiệp,cơ hội , đi đêm với quỷ?

Xin minh xác cho rỏ đây không phải là lên án ai, ủng hộ ai mà là đưa ra để mọi người cùng suy gẫm, để thảo luận tìm sự đồng thuận (tương đối chứ làm gì có tuyệt đối trên đời nầy).

Quá khích là các lời nói việc làm như:

-Kêu gọi khủng bố, ám sát cán bộ cộng sản ,hoặc là kêu gọi vũ trang quân đội để chống Cộng sản tại quê nhà bằng hành động khủng bố,giật mìn v.v…thay vì kêu gọi đấu tranh “Bất Bạo Động”như tại Liện Xô và 14 quốc gia chư hầu tại Đông Âu đã giải thể chế độ Cộng sản mà không gây chiến tranh ,không gây bạo loạn.

-Trong đấu tranh cho Tự Do,Dân Chủ Nhân Quyền chỉ chấp nhận đường lối của mình, đoàn thể mình là đúng đắn,còn các đoàn thể khác là thân cộng,là cò mồi.Hiện nay Việt Gian CS đang dùng một số phần tử quá khích để làm mất chính nghiã quốc gia,bằng các hành động ,lời nói quá khích như :chửi bới thô tục,hành động côn đồ, đánh lén,bôi bẩn trên báo chí truyền thông kể cả hạ nhục nhân phẫm người khác. Chính nghĩa Quốc Gia chân chính sẽ bị lu mờ vì các hành động côn đồ nầy.Nên nhớ các hành động vi phạm luật pháp sẽ bị chế tài và đưa ra xét xử trước pháp luật của các quốc gia sở tại.

-Chỉ căn cứ trên tin đồn,báo chí lá cải,cây bút văn nô để hạ nhục các đoàn thể Hải Ngoại ,các Cộng Đồng,các tôn giáo (tôn giáo nào không theo mình là tôn giáo Quốc Doanh) thay vì phải căn cứ người thật,việc thật,có bằng chứng hẳn hòi.Chủ trương giải thể chế độ độc tài CSVN thi được sự đồng thuận của đại đa số đồng bào hải ngoại nhưng đường lối thực hiện thì có nhiều phương cách khác nhau,trên mặt trận tuyên truyền cũng khác nhau,do đó phải tôn trọng lẩn nhau vì chúng ta có cùng một chiến tuyến : đó là đối đầu với Việt Gian Cộng sản.

Dứt khoát không đầu hàng,không thoả hiệp,không để bị mua chuộc dưới mọi hình thức không phải là hành động quá khích mà là phương châm sống còn của người Quốc Gia chân chính ,bởi vì đánh tập trung người hải ngọai thì từ lâu CSVN đã không làm được ,bây giờ chúng quay ra đánh lén,dánh lẻ tẻ các cá nhân,các đoàn thể nào lỏng lẻo dể bị mua chuộc nhất.Vì vậy “Cây ngay không bị chết đứng ” ,người ngay không làm việc khuất tất,việc gi quan trọng thì phải đưa ra trước công luận trước Ban Chấp Hành biểu quyết ,không thập thò đi đêm thì làm sao bị nghi ngờ.Người xưa có câu :”Qua vườn đào dừng sữa giải mủ,qua ruộng dưa đừng cột lại dây giày”người quân tử chính danh thì phải làm việc thanh thiên bạch nhật để khỏi bị ngờ oan.Người quân tử chính danh còn phải đề phòng như thế ,huống hồ gì là chúng ta những người chưa có bề dầy lịch sử chứng minh thì bào chửa trước việc đã rồi làm sao ai tin .

-Đối với đồng bào trong nước những kẻ quá khích thường hay chê bai ít học,ngu dốt.Thành phần quá khích nầy chỉ biết ngồi nguyền rủa xả hội thối nát,xì ke ma túy mà không thấy cội nguồn thất học,ngu dốt, đĩ điếm là do chế độ tạo ra.Người Việt Nam đâu có ngu đần,chỉ cần cho họ cơ hội đồng đều là họ phát triển và thành công ngay thôi. Điển hình là cậu bé Việt Nam mồ côi mà được đưa qua Đức thì lại trở thành một ông Bộ Trưởng bởi vì nếu tiếp tục sống trong gọng kềm CS thì ông ta đâu có nên người thành tài.

-Khi tiếp xúc với đồng bào quốc nội ,với du học sinh mới qua thì phải lấy lòng nhân ái làm đầu, đừng tự phụ khoe khoan , đừng xua đuổi ,xa lánh mà nên tận tình giúp đở khi cần ,gặp các công nhân xuất khẩu lao động không nên chê bai,khinh rẻ mà phải cưu mang như con cháu mình thì mới mong cảm hoá họ,mới làm rỏ chính nghĩa Quốc Gia.Con em chúng ta,thanh niên trẻ hải ngoại như tờ giấy trắng phải hướng dẩn cho chúng hướng về tồ quốc ,thương yêu đồng bào đau khổ nơi quê nhà và nhắc cho chúng mọi tai ương đều do bọn cán bộ Cộng sản gây ra chứ dân ta đâu có tội tình gì.Xin nhắc cho họ nhớ là đại đa số thanh niên Hải Ngoại không hề biết căm thù,mà chúng ta những người lớn tuổi có ý thức cũng dẹp căm thù qua một bên để lo cứu nước ,giải phóng quê nhà. Đó mới là chính nhân quân tử.

-Trong đấu tranh thì phải kiên quyết một lòng,không nói nước đôi,không đi hàng hai,Xiển dương chính nghĩa ,tố cáo tội ác của bè lủ Việt Gian Cộng sản cho mọi người cùng biết không phải là hành động quá khích.Biểu tình chống kẻ ác ,chống cường quyền không phải là hành vi quá khích mà đó là biểu lộ phân biệt chính tà.

Trong đấu tranh cho những mục tiêu cao đẹp là mong đem Tự Do,no ấm cho 86 tri ệu đồng bào Việt Nam, từ trước tới nay tại hải ngoại chúng ta chỉ lo phòng thủ thụ động,biểu tình khi có CS đến phá rối cuộc sống.Cần nhớ câu “muốn phòng thủ hữu hiệu , phải có ý thức tấn công”.Có nghiã là phải đưa ra các chủ trương mới,hành động mới phù hợp với hiện tình đất nước để tấn công ý thức hệ Cộng sản .

-Đưa ra các lời kêu gọi Dân Chủ ,Tự Do,Nhân Quyền không loại bỏ những ai khác đường lối miển sao đồng thuận “giải thể Chế Độ Cộng sản” là mục tiêu chung.Kết hợp các thành phần phản tỉnh trong nước,kết hợp các tôn giáo (Hội Đồng Liên Tôn),kết hợp các đảng phái không CS,kết hợp các thànhphần nông dân,công nhân,công,tư chức,sinh viên ,học sinh,nhà báo,tiểu thương ,dân oan ,kể cả đảng viên CS ,công an ,bộ đội để lật đổ bạo quyền cho dù có khác nhau về ý thức hệ,khác nhau về quan điểm chính trị.Chủ động ở đây là hiện nay dù cho nhà cầm quyền trong nước đã bỏ chủ nghĩa CS trong sọt rác,nhưng chúng hiện nay là bọn tội đồ phá hoại đất nước,dâng đất ,dâng biển cho ngoại bang,tham ô,tham nhũng làm nghèo đất nước.Tất cả những ai có cùng quan điểm trên là cùng đứng trong hàng ngủ Cách Mạng được rồi .Như vậy mới thuyết phục được ,lôi kéo được nhiều thành phần mới,nhân tố mới trong hang ngủ Quốc Gia Dân Tộc.Khẩu hiệu đưa ra :“còn độc tài,bán nước là còn đấu tranh” phù hợp với vận hội mới ,suy nghĩ mới của toàn dân trong và ngoài nước.Thời gian qua 34 năm rồi chưa thành công thì phải tìm con đường mới,không đi trên con đường mòn củ.

-Việt Gian,Tay sai cộng sản là những ai ?

-Miệng hô chống cộng mà cứ thập thò đi đêm với cộng sản,với Toà Đại Sứ VC,hợp tác làm ăn, đầu tư,góp vốn với VC thì nói mấy ai tin.Còn về VN thăm thân nhân thì ai cũng có ,hàng trăm ngàn người về mỗi năm mà tại sao chỉ có mấy người bị chửi là do đâu?

-Nhà treo cờ quốc gia , đi đâu cũng vổ ngực là chiến sĩ VNCH, đoàn thể nầy, đảng phái nọ mà bên trong giao du thân mật với cán bộ CS, ăn nhậu với CS mà miệng hô là đi chiêu hồi VC thì ai mà tin .

-Miệng hô cháu ông tướng nầy ,bạn ông tá kia ,làm việc ở cơ quan truyền thông nầy nọ mà mở miệng ra trước công chúng là đả kích tập thể Chiến Sĩ VNCH, nhục mạ các tướng lãnh QLVNCH , đả kích các lãnh tụ Cộng Đồng theo kiểu quơ đủa cả nắm thì rỏ ràng anh là cộng sản nằm vùng 100%.

Hàng hai là những người hô hào đấu tranh mà cứ lập luận kiểu cơ hội chờ thời: “Bây giờ đấu tranh đừng nên đúng mủi chịu sào,phải bảo tồn lực lượng,mai kia nhà nước cho đa nguyên, đa đảng thì còn cán bộ mà về tranh đấu!!!Tranh đấu gì kiểu đó ;tranh ăn,chia phần thì có!

Trí thức hàng hai lập luận: Việt cộng có sai,có đúng.Quốc Gia có đúng có sai.Bây giờ phải đoàn kết một lòng (với đảng) để tạo sức mạnh chống ngoại xâm. Đó là kiểu ngụy biện trẻ con,bởi vì chưa đánh được ngoại xâm thì đã bị bọn nội thù nó giết mình rồi!!Muốn thương dân,thường nòi giống thì phải diệt nội thù (CSVN là kẻ thù chung của dân tộc)mới mong chống được ngoại xâm.

Kết luận:

Toàn thể người Việt Quốc Gia sẽ không còn thờ ơ trước các hoạt động của các tổ chức Cộng Đồng mà từ nay họ sẽ xem xét thật kỷ,tham gia thật nhiều,giám sát thật kỷ để không bị Việt gian xâm nhập và đồng thời cũng bão vệ cho những ai đã có công,có những hành động,tiếng nói cụ thể có ích cho Chính Nghĩa Quốc Gia không bị kẻ thù ám hại.

Mong mỏi là những góp ý,nhận định góp phần củng cố thêm ý chí của trên 3 triệu người Việt Quốc Gia tại Hoa Kỳ cũng như toàn thế giới trước làn sóng bỏ đảng CSVN trong nước ngày càng gia tăng,số lượng CSVN phản tỉnh ngày càng nhiều,phong trào Dân Chủ trong nước ngày càng mạnh mẻ để hoàn thành một mục tiêu duy nhất là Giải Thế chế độ Cộng Sản bọn bán nước buôn dân. Đó là nguyện vọng thiết thực của toàn thể đồng bào quốc nội cũng như hải ngoại.

Về Việt Nam đừng ăn ốc chấm nước mắm gừng tỏi ớt nghe bà con

December 14, 2009
Liệt giường vì ăn ốc

Ăn một con ốc ma (ốc sên) nướng, Lưu Thanh Điền, 20 tuổi, ngụ tại Tiền Giang, sùi bọt mép, hôn mê và mất luôn tri giác từ 4 tháng nay. Các bác sĩ cho hay, bệnh nhân bị một loại ký sinh trùng cư trú trong ốc gây viêm màng não.

Nằm điều trị ở khoa Nhiễm Việt – Anh, Bệnh viện Bệnh Nhiệt Đới, TP HCM, từ một sinh viên cao to của trường kỹ thuật, Điền trở nên xanh xao, mắt lờ đờ, không nhận ra người thân của mình..

Bệnh nhân vẫn thở máy và hôn mê sau gần 4 tháng điều trị. Ảnh: Thiên Chương.

Các bác sĩ cho hay, loại ký sinh trùng có trong thịt ốc ma gây biến chứng khiến não của bệnh nhân bị tổn thương quá nặng. Khả năng bình phục không thể tiên lượng.
“Tùy vào vị trí não bị tổn hại, bệnh nhân có thể bị liệt hoặc phải sống đời sống thực vật suốt đời”, một bác sĩ cho biết.
Theo người nhà bệnh nhân, trong một lần nhậu, thấy ốc ma từ ngoài vườn bò vào nhà, Điền và người bạn nhậu đã bắt nướng ăn. Chỉ vài giờ sau, cả hai đã mê man bất tỉnh. Người cùng ăn với Điền may mắn bình phục.
Cùng thời điểm với bệnh nhân Điền, Bệnh viện Bệnh Nhiệt Đới cũng tiếp nhận 4 trường hợp khác nhập viện do ăn ốc ma. Một trường hợp ở Sóc Trăng hiện cũng phải sống đời sống thực vật do viêm màng não vì ký sinh trùng có trong ốc.
Trong lúc một số bệnh nhân thừa chết thiếu sống vì tai biến do ốc ma thì tại Củ Chi, Hóc Môn (TP HCM), Định Quán, Tân Phú (Đồng Nai), Tây Binh, Bình Phước, ốc ma được bắt bán với giá 30.000 đồng một kg.

Người dân cho hay, họ tìm mua ốc ma hoặc tự đi bắt về ăn vì nghe đồn loại ốc này có thể trị được bệnh phong thấp và chứng đau nhức. Tuy nhiên theo các bác sĩ, khả năng chữa trị bệnh từ loại ốc này nếu có, vẫn thấp hơn khả năng gây biến chứng rất nhiều.
“Tất cả loại ốc đều có mang ký sinh trùng gây bệnh viêm màng não, nhưng ốc ma chứa loại ký sinh trùng này nhiều hơn. Chính vì thế, tốt nhất là không nên ăn ốc ma. Hoặc nếu ăn thì phải chế biến thật kỹ bằng cách luộc nhiều lần để loại trừ ký sinh trùng gây viêm màng não”, một bác sĩ chuyên khoa Nhiễm khuyến cáo.
Viêm màng não vì ăn ốc sên
10 ngày sau khi ăn hai con ốc sên nướng, anh Khoa 24 tuổi ngụ tại Bình Dương bắt đầu lên cơn sốt. Chẩn đoán sau đó tại Bệnh viện Bệnh Nhiệt đới TP HCM cho thấy, anh bị một loại giun có trong ốc sên gây viêm màng não.
Sáng nay, bắt đầu tỉnh táo sau hơn hai tuần điều trị tại Nhiễm B, anh Khoa kể: “Hôm đó nhậu nhưng thiếu mồi, hai người bạn bảo ra vườn bắt ốc sên mang vào nướng. Lúc ăn thấy cũng ngon, nào ngờ hơn 1 tuần sau, tôi bắt đầu thấy lạnh xương sống và nhức đầu”.

Chân dung loại ốc sên (còn được gọi là ốc ma) gây bệnh. Ảnh: Hcmbiotech

Mẹ bệnh nhân cho hay, trước khi vào Bệnh viện Bệnh Nhiệt đới, bà đã đưa con trai đến bệnh viện huyện tại tỉnh Trà Vinh nhưng các bác sĩ chẩn đoán bị viêm xoang và cho thuốc uống. “Đến khi thấy con thường xuyên đổ mồ hôi, người lạnh toát và thường xuyên ôm đầu, đưa đến đây, tôi mới biết con mình bị viêm màng não do ăn ốc sên”, bà này nói.
Cũng theo gia đình bệnh nhân, dù có bảo hiểm y tế nhưng do quá trình điều trị lâu dài nên gần 10 triệu đồng thuốc men đã “ra đi” chỉ vì hai con ốc.
Tiến sĩ Trần Tịnh Hiền, Phó giám đốc bệnh viện cho biết, viêm màng não giun xảy ra khi người bệnh ăn phải loại ốc có mang giun hoặc ấu trùng giun. “Trước đây, chúng tôi từng điều trị cho cả gia đình nhà ở tỉnh bị mắc bệnh tương tự do ăn ốc sên. May mắn là người bệnh phát hiện sớm nên không có ai nguy kịch”, ông Hiền nói.
Cũng theo tiến sĩ Hiền, ở thể nặng, bệnh viêm màng não do giun trong ốc sên gây nên có thể khiến bệnh nhân tử vong. Chính vì thế, việc người dân tin lời người khác để ăn những loài ốc lạ là hoàn toàn không nên.
Một điều dưỡng của khoa Nhiễm B cũng cho biết, cô từng chứng kiển một vài ca phải nhập viện trong tình trạng đờ đẫn, chẩn đoán sau đó cho thấy viêm màng não chỉ vì ăn ốc sên sống chấm mù tạt.
Theo nhiều nghiên cứu khoa học, thịt ốc sên có thể dùng được, việc nấu thật chín có thể diệt các loại ký sinh trùng, tuy nhiên với loại ốc sên sống trong vườn (loại ốc có vỏ dày thường tìm thấy ở các tỉnh Đông Nam bộ còn được gọi là ốc ma) rất dễ gây bệnh do sống trong môi trường bẩn.

Ðám đông gây gián đoạn cuộc gặp giữa đại diện EU với phật tử

December 11, 2009

VOA

Một đám đông khoảng 100 người đã làm gián đoạn cuộc gặp hôm thứ Tư giữa đại diện của Liên hiệp Châu Âu với các phật tử theo Thiền Sư Thích Nhất Hạnh tại chùa Phước Huệ ở tỉnh Lâm Ðồng.

Hãng thông tấn AP trích lời trưởng phái đoàn ngoại giao của Liên hiệp Châu Âu – EU – bà Mary Louise Thaning, cố vấn chính trị tại Đại sứ Thụy Điển, cho hay đám đông này đã buộc phái đoàn EU phải hoãn buổi gặp với các phật tử theo Thiền sư Thích Nhất Hạnh.

Bà Thaning cũng cho biết họ tỏ ra rất giận dữ cho nên sẽ không hữu ích nếu tiếp tục kéo dài buổi gặp.

Sau sự cố này, vào chiều cùng ngày phái đoàn EU đã quay trở lại chùa Phước Huệ, nơi các tu sinh đang tạm trú sau khi bị buộc phải rời khỏi tu viện Bát Nhã hồi tháng 9, và đã gặp được các tu sinh theo Thiền sư Thích Nhất Hạnh cũng như thượng tọa Thích Thái Thuận, người đã cho phép các tu sinh này tạm trú.

Những người trong đám đông tới ngăn cản cuộc gặp tự nhận là phật tử của chùa Phước Huệ, tuy nhiên một vị trợ lý cho thượng tọa nói rằng ông không nhận ra bất cứ người nào, trong khi các tu sinh của Thiền sư Thích Nhất Hạnh cho hay họ nhận ra một vài công an mặc thường phục trong đám đông này.

Các tu sinh này cũng cho hay sau khi phái đoàn EU rời khỏi chùa, đám đông đã quay trở lại và đòi vị thượng tọa ký một biên bản yêu cầu các tu sinh này phải rời khỏi chùa Phước Huệ trước ngày 15 tháng 12. Tuy nhiên hãng thông tấn Pháp – AFP – trích lời một tu sinh cho biết thượng tọa Thích Thái Thuận đã không ký vào văn bản này.

Phái đoàn EU đang có chuyến tìm hiểu thực tế kéo dài 3 ngày. Họ đã gặp chủ tịch chính quyền địa phương vào ngày thứ Ba và sẽ gặp đại diện giáo hội Phật giáo tỉnh Lâm Đồng vào ngày thứ Năm.

Vụ việc hôm thứ Tư xảy ra hai tuần sau khi Ủy ban Tôn giáo Việt Nam ra một chỉ thị bác bỏ đề nghị của hai tu viện khác xin nhận các tu sinh này nếu họ bị buộc phải rời chùa Phước Huệ.

Chỉ thị này được ban hành vào ngày 26 tháng 11, tức là cùng ngày nghị viện Châu Âu thông qua một nghị quyết chỉ trích thành tích nhân quyền của Việt Nam trong đó có đề cập tới vụ Bát Nhã.

Từ lệ thuộc đến mất nước

December 11, 2009

Thứ Tư, ngày 9 tháng 12 năm 2009

Ðảng Cộng Sản Việt Nam do Hồ Chí Minh thành lập. Không được sinh ra từ trong lòng dân tộc, không được nuôi dưỡng trong dòng sữa mẹ Việt Nam. Nó được sinh ra từ Liên Xô, Trung Quốc: Mục tiêu của nó là phục vụ cho quyền lợi Quốc Tế Cộng Sản. Nên nó không xuất phát từ lợi ích người dân. Nó chỉ lợi dụng lòng yêu nước của nhân dân Việt Nam và sống bám vào mồ hôi xương máu của dân tộc. Nó hoàn toàn lệ thuộc vào ngoại bang.

Ngay từ khi nó còn hoạt động trong bóng tối nó đã lệ thuộc vào Ðảng Cộng Sản Trung Quốc, cho đến khi có chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa do Hồ Chí Minh lãnh đạo được thành lập năm 1946, rồi trong suốt hai cuộc gọi là kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ. Nó bám chặt vào Liên Xô-Trung Quốc, cho đến nay nó càng bám chặt và phụ thuộc vào Trung Quốc trong mọi lĩnh vực kể cả quan điểm của Trung Quốc về vấn đề quốc phòng, ngoại giao nhà nước. Những chính sách này đã được công khai hóa minh bạch rành rẽ.

Trong hoàn cảnh đất nước bị nạn ngoại xâm đe dọa như hiện nay, những người lãnh đạo đảng Cộng Sản Việt Nam không dựa vào nhân dân mà dựa vào nước ngoài để tồn tại. Lịch sử Việt Nam từ bao ngàn năm qua trong các cuộc chống xâm lăng. Việc đoàn kết toàn dân để bảo vệ chủ quyền quốc gia và việc chọn nhân tài để lãnh đạo đất nước. Cả hai thành tựu ấy vẫn là năng lực cần thiết cho sự lãnh đạo chính trị của các triều đại Việt Nam.

Người Việt đã chiêm nghiệm, từ những thất bại trong các cuộc chống ngoại xâm và lớn lên từ những thất bại đó.

Người Tầu thường lợi dụng cơ hội yếu kém của giới lãnh đạo Việt Nam trong những khủng hoảng nội bộ. Có kẻ manh tâm sang cầu cạnh họ như trường hợp Kiều Công Tiễn sang cầu vua Nam Hán. Lê Chiêu Thống sang cầu nhà Thanh. Ðỗ Mười, Lê Ðức Anh, Lê Khả Phiêu, Nông Ðức Mạnh sang cầu Bắc Triều là lập tức họ lại giật quyền bá chủ xưa của mình ở Việt Nam.

Những khủng hoảng như vậy, khi yêu cầu về sự lãnh đạo mạnh mẽ để chống lại quân xâm lược đã trở thành một đề tài quán triệt trong lịch sử Việt Nam và các vua Việt Nam phải có tài tập hợp toàn dân tham gia kháng chiến, mới có thể thắng được giặc.

Chọn người tài để lãnh đạo đất nước. Ngay cả trong lĩnh vực tôn giáo cũng phải chọn người có tài để lãnh đạo giáo hội. Thời nhà Trần, Trúc Lâm Yên Tử có trên một ngàn vị tăng, trong số này có rất nhiều Hòa Thượng nhiều tuổi đạo, lẽ ra phải chọn trong số đó. Nhưng Ðiều Ngự Giác Hoàng không chọn được ai để truyền y bát nối nghiệp mà ngài lại chọn chú tiểu Pháp Loa, mới có 3 tuổi đạo, 23 tuổi đời! Sao lại có chuyện ngược đời như vậy? Là vì ngài muốn cho Giáo Hội phát triển mạnh, phải chọn người có tài để giao việc. Nếu giao việc cho người không làm được tốt sẽ dẫn dắt giáo hội đến chỗ suy yếu, tan rã, cho nên ngài chọn Pháp Loa là vì ngài đã phát hiện ra Pháp Loa là một kỳ tài, cũng giống như Vạn Hạnh phát hiện ra Lý Công Uẩn có thể gánh vác được việc quốc gia sau này. Phật giáo không có cái khuôn mẫu cứng nhắc, và để cho danh chính ngôn thuận, Giác Hoàng đã phải bố trí một đại lễ, mời vua Trần Anh Tông với Thượng Tế quốc phụ Thượng Tổ cùng các quan ở trên đình đến chứng minh buổi lễ này. Ðây cũng là một đặc điểm độc đáo của Phật giáo Việt Nam khác hẳn với Phật Giáo Trung Hoa, Ấn Ðộ…

Muốn cho giáo hội mạnh phải chọn người tài ba, quốc gia cũng vậy. Muốn gìn giữ được nền độc lập và phát triển phải chọn người có tài đức.

Ở đời có những công việc mà hàng triệu người không thể làm thay cho một người, nhất là công việc lãnh đạo. Trong đời sống khá hiếm. Nhất là trong lúc quốc biến, thù trong giặc ngoài, không dễ gì có một người như Ngô Quyền, Nguyễn Huệ trừ khử bọn Việt Gian dẹp giặc ngoài.

Lúc đất nước khẩn yếu như vậy, người lãnh đạo vĩ đại như vậy. Về mặt đạo, chỉ cần một vài người tiêu biểu như Khuông Việt thời Lê, Vạn Hạnh thời Lý và Trần Thái Tông mới giải quyết được việc mà hàng ngàn sư tăng thường không thể làm nổi. Chúng ta cũng có thể thấy ngay thời đại ngày nay trên 3 triệu Ðảng viên Cộng Sản VN, không có một khuôn mặt nào sáng sủa, toàn hạng mê lú. Nhưng họ lại giữ độc quyền lãnh đạo đất nước, nếu người dân Việt Nam có quyền lựa chọn, thử hỏi trong số 84 triệu dân có người dân nào lại chọn Ðỗ Mười, Lê Khả Phiêu, Nông Ðức Mạnh lãnh đạo đất nước. Mới đây tôi xem hồi ký của tướng Giáp. Ông ta luôn nhắc tới lời dậy của Hồ Chí Minh như câu: Bác thường nói: “Muôn việc lấy đảng làm gốc” như thế nhân dân Việt Nam không được dự phần việc gì cũng do Ðảng Cộng Sản (1). Thật đại bất hạnh cho dân tộc Việt Nam là những người ngoài đảng Cộng Sản không được quyền lựa chọn, không được đóng góp ý kiến việc nước!

Việt Nam ngày nay dưới sự lãnh đạo của Ðảng Cộng Sản, đã chứng minh về việc chính quyền cai trị đi thụt lùi, tệ hơn nữa là bọn chúng làm tay sai cho ngoại bang phản lại dân tộc.

Hiện nay những người lãnh đạo Ðảng Cộng Sản VN đang cấp tốc thực hiện khẩu hiệu chiến lược (Hợp tác toàn diện với Trung Quốc).

Ðáng lưu ý nhất là bên lề hội nghị APEC tháng 11 năm 2006 được tổ chức ở Hà Nội, trong thời gian này có ba bản tuyên bố chung:

– Bản tuyên bố chung Việt Nam-Trung Quốc.
– Bản tuyên bố chung Việt Nam-Liên Bang Nga.
– Bản tuyên bố chung Việt Nam-Hoa Kỳ.

Hai bản tuyên bố Việt Nam-Liên Bang Nga, Việt Nam-Hoa Kỳ không có bất cứ một ràng buộc nào giữa hai nhà nước, còn bản tuyên bố chung Việt Nam-Trung Quốc thì Việt Nam hoàn toàn bị buộc chặt vào Trung Quốc. Ðể mọi người tham khảo. Tôi để toàn văn bản Tuyên bố Việt-Trung dưới đây:

View the latest news Tuyên bố chung Việt Nam – Trung Quốc SGGP: Cập nhật ngày 17/11/2006 lúc 23:27′(GMT+7) http://www.sggp.org.vn/apec/2006/11/71847/

1. Nhận lời mời của Tổng Bí Thư Ban chấp hành Trung ương Đảng Cộng Sản Việt Nam Nông Đức Mạnh và Chủ tịch nước Cộng hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam Nguyễn Minh Triết, Tổng Bí Thư Ban chấp hành Trung ương Đảng Cộng Sản Trung Quốc, Chủ tịch nước Cộng hoà nhân dân Trung Hoa Hồ Cẩm Đào đã sang thăm hữu nghị chính thức Việt Nam từ ngày 15 đến 17 tháng 11 năm 2006.

2. Hai bên bày tỏ vui mừng trước những thành tựu có tính chất lịch sử mà hai Đảng, hai nước đã giành được trong quá trình tìm tòi con đường phát triển Xã Hội Chủ Nghĩa phù hợp với tình hình của mỗi nước. Việt Nam đánh giá cao những thành tựu vĩ đại mà Trung Quốc đã giành được trong sự nghiệp cải cách, mở cửa và xây dựng chủ nghĩa xã hội đặc sắc Trung Quốc, tin tưởng rằng dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng Sản Trung Quốc, nhân dân Trung Quốc nhất định sẽ thực hiện được mục tiêu hùng vĩ xây dựng toàn diện xã hội khá giả và đẩy nhanh hiện đại hóa xã hội chủ nghĩa.

Trung Quốc đánh giá cao những thành tựu to lớn có ý nghĩa lịch sử mà Việt Nam đã giành được trong công cuộc đổi mới 20 năm qua, ủng hộ các phương châm và chính sách do Đại hội X của Đảng Cộng Sản Việt Nam đề ra và tin tưởng rằng, dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng Sản Việt Nam, nhân dân Việt Nam nhất định sẽ thực hiện thắng lợi các mục tiêu và nhiệm vụ do Đại hội X của Đảng xác định, xây dựng Việt Nam thành một nước Xã Hội Chủ Nghĩa hiện đại, dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh.

3. Hai bên hài lòng nhận thấy quan hệ giữa hai Đảng, hai nước không ngừng được củng cố và phát triển, nhất trí cho rằng Trung Quốc và Việt Nam có lợi ích chiến lược chung trên nhiều vấn đề quan trọng. Trong bối cảnh tình hình quốc tế đang có những diễn biến sâu sắc, việc tiếp tục tăng cường quan hệ láng giềng hữu nghị và hợp tác toàn diện Việt Nam-Trung Quốc phù hợp với lợi ích căn bản của hai Đảng, hai nước và nhân dân hai nước, có lợi cho hoà bình và phát triển trong khu vực và trên thế giới.

Hai bên thoả thuận sẽ tăng cường các chuyến thăm cấp cao, đi sâu trao đổi kinh nghiệm về lý luận và thực tiễn trong sự nghiệp xây dựng Đảng, quản lý Nhà nước cũng như xây dựng chủ nghĩa xã hội, phát huy đầy đủ vai trò của cơ chế hợp tác giữa các ngành ngoại giao, quốc phòng, công an, an ninh…, mở rộng hợp tác thiết thực trong các lĩnh vực kinh tế thương mại, khoa học kỹ thuật, văn hóa giáo dục…, triển khai mạnh mẽ giao lưu hữu nghị giữa thanh thiếu niên hai nước, làm cho tình hữu nghị Việt Nam- Trung Quốc được lưu truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Hai bên cùng nhau nỗ lực phát triển quan hệ Việt Nam-Trung Quốc “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” và mãi mãi là “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”.

4. Hai bên đánh giá tích cực việc hai nước đã chính thức thành lập và tiến hành phiên họp đầu tiên của Uỷ ban chỉ đạo hợp tác song phương Việt-Trung. Hai bên nhất trí cho rằng, sự kiện này có lợi cho việc tăng cường chỉ đạo vĩ mô, quy hoạch tổng thể và thúc đẩy toàn diện sự hợp tác trong tất cả các lĩnh vực giữa Việt Nam và Trung Quốc, điều phối giải quyết các vấn đề có thể nảy sinh trong quá trình hợp tác. Uỷ ban này sẽ phát huy tác dụng quan trọng góp phần bảo đảm quan hệ láng giềng hữu nghị và hợp tác toàn diện giữa hai nước phát triển lâu dài, ổn định, lành mạnh và bền vững.

5. Hai bên hài lòng về tiến triển đã đạt được trong lĩnh vực hợp tác kinh tế – thương mại giữa hai nước. Hai bên đồng ý trên tinh thần “bổ sung ưu thế cho nhau, cùng có lợi và cùng thắng”, mở rộng hơn nữa quy mô, nâng cao chất lượng và trình độ hợp tác kinh tế thương mại. Tích cực phát triển điểm tăng trưởng mới về thương mại, duy trì đà tăng trưởng nhanh chóng kim ngạch mậu dịch song phương, thực hiện mục tiêu mới là nâng kim ngạch thương mại hai chiều lên 15 tỷ USD vào năm 2010.

Từng bước cải thiện cơ cấu mậu dịch, cố gắng thực hiện phát triển cân bằng và tăng trưởng bền vững thương mại hai chiều. Tích cực ủng hộ và thúc đẩy doanh nghiệp hai nước hợp tác lâu dài và cùng có lợi trong các lĩnh vực xây dựng cơ sở hạ tầng, công nghiệp chế tạo, khai thác nguồn nhân lực, năng lượng, chế biến khoáng Sản và các lĩnh vực quan trọng khác. Khẩn trương bàn bạc và thực hiện các dự án lớn như bô-xít Đắc Nông…

Đẩy nhanh tiến trình xây dựng “Hai hành lang, một vành đai kinh tế”, thúc đẩy vững chắc, hiệu quả các dự án hợp tác cụ thể. Tăng cường hợp tác trong các thể chế kinh tế khu vực, liên khu vực và quốc tế, thúc đẩy quan hệ hợp tác kinh tế toàn diện giữa ASEAN và Trung Quốc.

Trung Quốc chúc mừng Việt Nam đã gia nhập WTO và tin tưởng rằng Việt Nam sẽ tích cực đóng góp phần mình vào các hoạt động của tổ chức này sau khi trở thành thành viên chính thức.

Hai bên đã ký và nhất trí sẽ nhanh chóng triển khai thực hiện “Hiệp định về mở rộng và đi sâu hợp tác kinh tế thương mại song phương”, đề ra phương hướng tổng thể về hợp tác kinh tế thương mại giữa hai nước trong 5-10 năm tới, xác định các lĩnh vực hợp tác trọng điểm, phát huy tác dụng tích cực thúc đẩy hợp tác kinh tế thương mại giữa hai nước.

Hai bên còn ký kết Bản ghi nhớ về việc triển khai Hợp tác “hai hành lang, một vành đai kinh tế” và một số văn kiện hợp tác kinh tế khác.

6. Hai bên đánh giá tích cực những tiến triển mà hai nước đã đạt được trong việc giải quyết các vấn đề biên giới lãnh thổ. Hai bên đồng ý phối hợp chặt chẽ hơn nữa, áp dụng các biện pháp thiết thực và hiệu quả hơn, đẩy nhanh tiến độ phân giới cắm mốc biên giới trên đất liền, bảo đảm hoàn thành công tác phân giới cắm mốc trên toàn tuyến biên giới trên đất liền và ký văn bản mới về quy chế quản lý biên giới chậm nhất vào năm 2008.

Tiếp tục thực hiện tốt “Hiệp định phân định Vịnh Bắc Bộ” và “Hiệp định hợp tác nghề cá Vịnh Bắc Bộ”, triển khai tốt tuần tra chung giữa hải quân hai nước, công tác điều tra liên hợp nguồn lợi cũng như kiểm tra liên hợp trong Vùng đánh cá chung, tích cực hợp tác đẩy nhanh việc thực hiện Thoả thuận khung về hợp tác dầu khí trong Vịnh Bắc bộ, tiến hành công tác thăm dò chung các cấu tạo dầu khí vắt ngang đường phân định, giữ gìn trật tự Sản xuất nghề cá bình thường, tích cực triển khai hợp tác trong các lĩnh vực khác như nghề cá, bảo vệ môi trường, tìm kiếm cứu nạn trên biển…

Hai bên tiếp tục thúc đẩy một cách vững chắc đàm phán về phân định vùng biển ngoài cửa Vịnh Bắc Bộ và tích cực trao đổi ý kiến về vấn đề hợp tác cùng phát triển ở khu vực này. Hai bên đồng ý nghiêm chỉnh tuân thủ nhận thức chung liên quan của lãnh đạo cấp cao hai nước, tiếp tục duy trì cơ chế đàm phán về vấn đề trên biển, kiên trì thông qua đàm phán hoà bình tìm kiếm giải pháp cơ bản và lâu dài mà hai bên đều chấp nhận được. Hai bên cùng nhau cố gắng giữ gìn ổn định tình hình biển Đông, đồng thời tích cực nghiên cứu và bàn bạc vấn đề hợp tác cùng phát triển để tìm ra mô hình và khu vực phù hợp.

7. Việt Nam khẳng định kiên trì thực hiện chính sách một nước Trung Quốc, ủng hộ sự nghiệp lớn thống nhất Trung Quốc, ủng hộ “Luật chống chia cắt đất nước”, kiên quyết phản đối hành động chia rẽ “Đài Loan độc lập” dưới mọi hình thức. Mong muốn Trung Quốc sớm thực hiện thống nhất đất nước. Việt Nam không phát triển bất kỳ quan hệ chính thức nào với Đài Loan. Phía Trung Quốc bày tỏ hoan nghênh lập trường trên của phía Việt Nam.

8. Hai bên hài lòng về hợp tác giữa hai nước trong công việc quốc tế và khu vực. Hai bên khẳng định sẽ tiếp tục tăng cường phối hợp và hợp tác trong khuôn khổ đa phương như Liên hợp quốc, APEC, ASEM, ASEAN-Trung Quốc, ASEAN+3 (Trung Quốc, Nhật Bản, Hàn Quốc), EAS, ARF, Tiểu vùng sông Mê-công mở rộng…, cùng nhau làm hết sức mình vì hoà bình, ổn định và phát triển trong khu vực và trên thế giới.

Hai bên nhất trí cho rằng Liên hợp quốc cần góp phần nâng cao vai trò, hiệu quả trong việc đối phó với những thách thức và các mối đe doạ mới, duy trì hoà bình và an ninh quốc tế, thúc đẩy sự phát triển chung của các thành viên, phục vụ cho việc thực hiện các mục tiêu phát triển thiên niên kỷ.

Trung Quốc bày tỏ ủng hộ Việt Nam trở thành Uỷ viên không thường trực Hội đồng bảo an Liên hợp quốc nhiệm kỳ 2008-2009.

9. Tổng Bí Thư, Chủ tịch nước Hồ Cẩm Đào cảm ơn Tổng Bí Thư Nông Đức Mạnh, Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết và Đảng Cộng Sản, Chính phủ và nhân dân Việt Nam đã dành cho đoàn sự đón tiếp trọng thị, nhiệt tình và hữu nghị, và trân trọng mời Tổng Bí Thư Nông Đức Mạnh, Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết sang thăm Trung Quốc vào thời gian thuận tiện. Tổng Bí Thư Nông Đức Mạnh, Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết bày tỏ cảm ơn và vui vẻ nhận lời.

Ngày 17 tháng 11 năm 2006

Khi đọc bản tuyên bố này, chúng ta không thể không đặt câu hỏi:
– Thế nào là “hợp tác toàn diện?”
– Thế nào là “hợp tác cơ chế các ngành ngoại giao”?
– Thế nào là “hợp tác quốc phòng”?
– Thế nào là “hợp tác công an, an ninh..?”
– Và cái ủy ban chỉ đạo hợp tác vĩ mô thúc đẩy hợp tác toàn diện là ai?

Chúng tôi tạm ghi lại đây những từ khuôn mẫu quan trọng trong bản tuyên bố Việt Trung để làm sáng tỏ sự thật. Ở đây cần lưu ý cách chọn lựa ngôn từ của bản tuyên bố, vì đây là một bản tuyên bố chung, một văn kiện ngoại giao lịch sử cơ bản có liên quan đến vận mệnh của toàn dân ta của Tổ Quốc Việt Nam, chứ không phải là những câu nói xã giao ngoài miệng. Nhất là một cường quốc lớn ký với một nước nhỏ họ buộc mình phải thi hành nghiêm chỉnh. Vậy mong được sự quan tâm đúng mức của mọi tầng lớp nhân dân trong và ngoài nước.

Dưới đây tôi sẽ phân tích một số điểm chủ yếu trong bản tuyên bố đó:

“Trong thời gian thăm, Tổng Bí Thư, Chủ tịch nước Hồ Cẩm Đào đã hội đàm với Tổng Bí Thư Nông Đức Mạnh, Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết, hội kiến với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng. Hai bên thông báo cho nhau tình hình mỗi Đảng, mỗi nước, trao đổi ý kiến sâu rộng về quan hệ giữa hai Đảng, hai nước cũng như các vấn đề quốc tế và khu vực mà hai bên cùng quan tâm và đã đạt được nhận thức chung rộng rãi. Hai bên nhất trí cho rằng, chuyến thăm lần này đã thành công tốt đẹp, chắc chắn sẽ thúc đẩy mạnh mẽ quan hệ láng giềng hữu nghị và hợp tác toàn diện giữa Việt Nam và Trung Quốc tiếp tục phát triển.”

Ðọc đoạn văn trên làm tôi chợt nhớ đến “Hồi Ức Và Suy Nghĩ” của thứ trưởng bộ ngoại giao Trần Quang Cơ. Có đoạn nói ông Ðỗ Mười, Lê Ðức Anh đến Bắc Kinh xin gặp Kiều Thạch, Lý Bằng, Giang Trạch Dân thông báo chi tiết về đại hội VII. Thông báo cả những ý kiến khác nhau trong quá trình thảo luận, tranh luận và việc biểu quyết những vấn đề trọng đại trong Ðại Hội. Và cơ cấu nhân sự Ban Chấp Hành Trung Ương mới…

Như thế là việc báo cáo tình hình nội bộ đảng ai có khuynh hướng khác… cho ban lãnh đạo Trung Quốc nắm thật chặt những người lãnh đạo Ðảng Cộng Sản VN để dễ dàng điều khiển họ theo ý định của mình, còn Hồ Cẩm Ðào giả thử có nói về nội tình đảng Cộng Sản Trung Quốc, thì bọn lâu la ở xóm xã làm gì?

Ðiều 3: “Hai bên thỏa thuận sẽ tăng cường các chuyến thăm cao cấp, đi sâu trao đổi kinh nghiệm về lý luận và thực tiễn trong việc xây dựng đảng, quản lý nhà nước cũng như xây dựng Chủ Nghĩa Xã Hội. Phát triển đầy đủ cơ chế hợp tác các nghành: ngoại giao, quốc phòng, công an, an ninh toàn diện”.

Hợp tác toàn diện, hay là “chộp giựt toàn diện”? Trong tình huống này, Nông Ðức Mạnh trở thành Bí Thư Huyện Ủy An Nam, Nguyễn Minh Triết trở thành Chủ Tịch huyện, quân đội nhân dân trở thành tự vệ huyện… Tất cả dưới sự lãnh đạo của đảng Cộng Sản Trung Quốc, Bắc Kinh khéo dùng các quan chức người bản xứ, dù bề ngoài còn ngụy trang, để tránh né sự phẫn nộ của dân chúng và dư luận quốc tế, trên thực tế nó đã thành công đến 80% biến Việt Nam thành một huyện của Trung Quốc.

Chúng ta thường phải trả một giá rất đắt để hiểu ra được một câu trong văn kiện, hay hiệp định ký với nước ngoài, thậm chí chỉ một câu tựa đề có thể hàm chứa toàn bộ nội dung trong đó. Nên bất cứ một từ ngữ nào trong hiệp định cũng quan trọng, thí dụ: Bắc Kinh dùng câu “hợp tác toàn diện Việt-Trung”. Nét chấm phá quyết định và mục tiêu cuối cùng toàn bộ bức tranh Hán hóa nằm ở đây. Sinh mệnh dân tộc Việt Nam bị xóa bởi chiến lược diễn biến hòa bình của Bắc Kinh.

Bạn nghĩ xem nước Việt Nam nhỏ bé bằng một huyện của Trung Quốc, mà đi hợp tác “toàn diện” với một nước khổng lồ, thì mình bị xóa nhòa trong cái khối đại Hán rồi còn gì. Tệ hơn nữa là người Việt Nam trở thành công dân loại ba. Quả thực dân Tầu chưa thời nào được nâng lên cao như hiện nay. Người Trung Quốc đi khắp nước Việt Nam không cần chiếu khán nhập cảnh (visa), trong khi người Việt Nam không có quyền đi lại tự do trên đất nước mình, muốn đi đâu phải có thông hành (tạm trú, tạm vắng) còn người Việt Nam ở nước ngoài muốn về thăm quê hương phải có (Visa) và thường bị sách nhiễu đủ điều, mặc dù là họ mang dollars thật về nước, còn con ông trời có quyền tiêu tiền giả, không ai dám động đến.

“Hợp tác các ngành ngoại giao”, đây có lẽ là một phát minh quái đản nhất cũng không phải là mới mẻ gì, nó đã làm từ thời Hồ Chí Minh, ngành nào cũng có chuyên gia cố vấn Trung Quốc. Còn khi họp đại hội đảng thì các yếu nhân Trung Quốc sang tận nơi để chỉ đạo như Giả Khánh Lâm… rồi trước khi ông Nông Ðức Mạnh, ông Nguyễn Tấn Dũng muốn đi thăm các nước phải đến gặp Trung Nam Hải trước.

“Hợp tác quốc phòng”? Khác với Liên Minh quân sự, hợp tác là gom lại thành một mối một lực lượng quân sự duy nhất, thật là chuyện ngu xuẩn đến khó hiểu! Thảo nào quân đội Trung Cộng chiếm đất, chiếm biển, bắn giết ngư phủ Việt Nam. Quân đội nhân dân Việt Nam anh hùng dưới sự lãnh đạo của đảng không động đậy – mặc!

“Hợp tác công an, an ninh” đến nông nỗi này thì hết thuốc chữa. Các cố vấn Trung Quốc dùng người Việt kềm kẹp và đàn áp người Việt. Họ biến lực lượng công an Việt Nam thành công cụ của họ. Nên sinh viên và nhân dân Việt Nam biểu tình chống Trung Quốc chiếm quần đảo Trường Sa, Hoàng Sa… trước tòa Ðại Sứ Trung Quốc ở Hà Nội và lãnh sứ quán Trung Quốc ở Sài Gòn tháng 9 và tháng 10 vừa qua bị công an đàn áp tơi bời. Ai gây cảnh:

“Sáo thịt nồi da bao oan nghiệt!
Da vàng máu đỏ chẳng nương tình”
Thơ “Việt Nữ Hoan Châu”

Trong bản tuyên bố Việt-Trung còn nhấn mạnh: “Việc tăng cường chỉ đạo vĩ mô của ủy ban chỉ đạo”.

Ủy ban nào? Ai chỉ đạo? Nếu không phải là những chuyên gia cố vấn các ngành của Trung Quốc chỉ đạo những người lãnh đạo đảng Cộng Sản Việt Nam và công an Việt Nam đàn áp chính đồng bào của họ. Ban cố vấn chỉ đạo không chờn vờn như bóng ma mà nó là một hệ thống chỉ huy an ninh từ tòa Ðại Sứ Quán của Trung Quốc ở Hà Nội, màng lưới của nó rất tinh vi có thể theo dõi mọi hoạt động của Ðảng Cộng Sản VN và chính phủ, điều hành kinh tế, quân sự, an ninh và hầu hết các lãnh vực khác qua tòa Ðại Sứ Quán Trung Quốc.

Giang sơn đổi chủ ngầm ngầm bi thảm này mà ít ai nhận ra nhờ vụ Hoàng Sa, Trường Sa… Một biến cố xấu nhưng nó đã có tác dụng đánh thức lý trí của tuổi trẻ, đánh thức tinh thần dân tộc. Do đó, nó chẳng những báo hiệu một đột biến mới của lịch sử cũng sắp xảy đến. Chính quyền Cộng Sản vốn suy yếu, không tìm được lối ra.

Trên cơ sở bối cảnh tổ quốc lâm nguy như vậy! Họ xuống đường để biểu thị trách nhiệm công dân và lòng yêu nước. Ðây chính là một khát vọng hết sức sôi sục mà cũng là một nỗi đau khổ hết sức trầm thống. Tuổi trẻ khắp miền đất nước muốn thể hiện giá trị cuộc sống của mình chỉ cần có cơ hội phục vụ Tổ Quốc, nhưng đã bị những người lãnh đạo Ðảng Cộng Sản VN thẳng thừng từ chối. Ðảng Cộng Sản muốn mài nhẵn đi những góc cạnh để mong duy trì quyền lực và tệ hơn nữa là họ theo lệnh của cố vấn Trung Quốc đàn áp đồng bào ruột thịt của mình.

Người xưa nói: “Biết lo cho người, thì người cũng lo cho mình”. Người có lòng nhân bảo vệ cho người khác thì cũng chính là lo cho chính mình vậy. Lo cho người khác là lo cho chính mình “lòng nhân”, “người nhân”. Tuy không phải là một tư tưởng mới mẻ gì nhưng đối với thời đại bây giờ nó là một thách thức trước mặt toàn dân. “Không ai muốn loạn” nhưng nếu không còn lựa chọn nào khác, và nếu loạn thì những người lãnh đạo Ðảng Cộng Sản VN không có chỗ an thân. Cũng nên thấy rằng hàng triệu triệu thanh niên nam nữ tuổi đôi mươi phải lãng phí một cách oan uổng! Chỉ vì cái tư tưởng lai căng, dốt nát của Hồ Chí Minh. Ðáng tiếc cho năm tháng trôi qua! Bao nhiêu thế hệ bị bưng bít và đè nén một cách tuyệt vọng trong bức màn sắt. Bởi một nhóm người thao túng quyền lực kéo dài 7 thập niên lúc nào dân chúng trong nước cũng sống trong cảnh dầu sôi lửa bỏng, không sao thoát ra khỏi và vươn lên được. Uy quyền đảng nắm trọn, mặc tình chúng tác oai, tác quái, cướp của, bỏ tù. Khắp miền đất nước kêu than, ai đứng ra bênh vực đều bị hãm hại. Bởi một chính quyền trị dân, lấy bán nước làm vinh. Bình thiên hạ lấy tàn sát, giết chóc, bỏ tù làm thước đo đạo đức để tiến thân. Việc này được bày ra trước mắt toàn dân là giữa lúc Trung Quốc ngang nhiên công khai chiếm hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam thì những người đứng đầu chế độ hiện nay không ai lên tiếng. Ngược lại họ lại đứng ra tổ chức lễ trao huân chương cao nhất cho hai nhân vật đã từng dâng lãnh thổ, lãnh hải của Tổ Quốc cho giặc là cựu Tổng Bí Thư Lê Khả Phiêu và chủ tịch nước Trần Ðức Lương không những thế họ còn mời Ðỗ Mười và Lê Ðức Anh là hai tên tay sai đầu sỏ thân tín của Bắc Kinh đến tham dự.

Thù trong giặc ngoài như vậy! Ðất nước khẩn yếu đến như vậy, người lãnh đạo nhu nhược hèn yếu đến như vậy!

Trong tình thế hiện tại, người Việt Nam chỉ có hai lựa chọn một làm công dân một nước độc lập, hoặc trở thành tên nô lệ cho người Tầu. Không ai là “người ngoại cuộc” kể cả các tôn giáo, các nhà tu hành đã là người Việt Nam đều phải đối diện trước cơn quốc biến này. Nếu bỏ qua, chúng ta thực khó mà gánh vác lỗi lầm quá lớn để con cháu muôn đời sẽ ân hận!

Giá trả cho độc lập tự do rất cao. Nhưng cho dù ngày mai tận thế, đêm nay ta vẫn gieo trồng sen thơm sạch. Sống thêm một năm có ý nghĩa một năm, sống thêm một ngày có lợi ích một ngày. Còn sống cuộc đời nô lệ mất tự do có ích gì?

Chúng tôi tuy không có năng lực gì, nhưng ít ra cũng có tấm lòng. Nguyện đem tấm lòng này góp đuốc cho quê hương. Mừng là đã thấy xuất hiện những khuôn mặt rạng rỡ như ánh trăng rằm xua tan bóng tối sợ hãi trong tâm cảm dân chúng. Họ là những thanh niên đầy nhiệt huyết và trách nhiệm, những cặp mắt kiên định đầy nghị lực của các thanh niên trong các cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm lược ở Hà Nội và Sài Gòn tháng 11 vừa qua.

Cao quý thay về hành động lựa chọn: Tổ Quốc kêu gọi các bạn tiếp tục tiến lên! Tiếp tục tiến lên hàng đầu! Xuống đường, tiếp tục xuống đường tràn vào Ba Ðình! Chỉ có thế mới giành được độc lập tự do. Chúng ta tin tưởng là chính nghĩa sẽ thắng gian tà, niềm tin thắng bạo lực. Tiền nhân ta từ ngàn xưa đã để lại thông điệp: “Ðại nghĩa thắng hung tàn” (Nguyễn Trãi), “Vạn cổ thử giang san” (Lý Thường Kiệt) Giang sơn vạn cổ ta gìn giữ, non nước ấy ngàn thu!

Các bạn hãy tự hào với niềm tin vô tư trong trắng. Từ thời điểm cột mốc này.

Tình hình đất nước Việt Nam đang bước vào thời kỳ cực kỳ nghiêm trọng: Các bạn phải làm gì để trả ơn cho tiền nhân, cội nguồn của chúng ta. Trả ơn cho đất nước đã cưu mang chúng ta. Cơm ta đang ăn đây, nước ta uống đây là của ai? Nếu không xác định được cội nguồn và cuộc sống chúng ta đang sống là ta đã phản bội lại tiền nhân, phản bội lại chính ta!

Trần Nhu

Khi người dân hết sợ bạo quyền

December 11, 2009

Sáng qua 8-12, hàng trăm người dân đã kéo đến đập phá trụ sở UBND, đốt tài liệu, hủy hoại tài sản tại xã Nghĩa Hưng, huyện Vĩnh Tường, Vĩnh Phúc vì quá bực tức việc nhà cầm quyền Cộng sản địa phương đã ngang ngược bắt dân phải nộp tiền điện cao hơn nhiều lần quy định.

Sự việc xảy ra vào lúc 21h30 phút, ngày 7/12/2009, hàng trăm người dân xã Nghĩa Hưng. huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc đã kéo đến nhà Chủ tịch xã đập phá, ném gạch đá, náo động cả vùng.

Ngay sau đó, người dân phẩn nộ, hò hét, rủ nhau lên trụ sở UBND xã đập phá tất cả các cánh cửa, đốt, hủy một bộ máy vi tính, xe máy và đốt nhiều giấy tờ, tài liệu quan trọng của chính quyền Cộng sản tại địa phương.

Theo báo Tiền Phong nói mãi đến trưa 8-12, mặc dù công an CSVN đã “làm chủ tình hình”, phong tỏa khu vực nhưng vẫn còn rất đông dân chúng tụ tập xung quanh.

Được biết, tình trạng dân chúng phẫn nộ tương tự từng xảy ra tại Nghĩa Hưng trong các ngày 23 và 24 tháng 11 vừa qua, hàng trăm người dân đã tụ tập vây cổng UBND xã, phá cổng nhà chủ tịch xã, ném gạch đá vào nhà và đánh bị thương 3 công an.

Lý do khiến người dân phản ứng vì quá phẫn nộ trước việc các hợp tác xã làm dịch vụ cung cấp điện đã nâng giá bán cho người dân cao hơn giá trần do Nhà nước quy định.

Bất bình trước việc tự ý tăng giá điện của các HTX, nhiều người dân ở xã Đại Đồng cùng một số địa phương khác thuộc huyện Vĩnh Tường đã khiếu nại lên UBND tỉnh.

Ngày 28-8-2009, tại buổi làm việc, giải đáp khúc mắc với người dân, Giám đốc điện lực tỉnh Vĩnh Phúc đã kết luận, các HTX bán điện với giá như vậy là sai quy định. Ngay sau khi nhận được kết luận trên, một số người dân ở các xã Chấn Hưng, Nghĩa Hưng, Tân Tiến… đồng loạt kêu kiện và không đóng tiền điện nữa.

Khi người dân không đóng tiền điện, ngành điện đã cắt điện. Việc này ảnh hưởng nghiêm trọng đến sinh hoạt và nhiều hoạt động khác trong đời sống nhân dân.

Toàn huyện Vĩnh Tường hiện có 30 hợp tác xã làm dịch vụ điện tại 28 xã, thị trấn.

Nhà cầm quyền CSVN xã Nghĩa Hưng, Vĩnh Phúc thay vì phải truy nguyên để giải tỏa sự phẫn nộ của nhân dân thì đã tuyên bố sẽ “xác định rõ lý lịch và hành vi cụ thể của từng đối tượng để nghiêm trị trước pháp luật”.

Đây không phải là lần đầu tiên người dân có hành động bột phát phá hoại trụ sở cơ quan công quyền và “chống người thi hành công vụ”.

Hiện Tòa án tỉnh Đồng Nai đang xét xử 46 người tham gia vụ mà phía nhà cầm quyền Cộng sản gọi là “gây rối” và đốt trụ sở xã hồi tháng 02/2009.

Hôm 18/02, khoảng 200 người đã kéo tới trụ sở Ủy ban Nhân dân xã Long Hưng, huyện Long Thành để phản đối việc giải tỏa cho dự án đô thị sinh thái kinh tế Long Hưng.

Đám đông đã tràn vào trụ sở, chiếm toàn bộ tầng trệt, khống chế Chủ tịch và Bí thư Đảng ủy xã, đồng thời chống lại công an bằng gậy, đá, xăng và đốt trụ sở cùng xe của cảnh sát, và bẻ gẫy cột cờ.

Thiệt hại ước tính lên tới 645 triệu đồng.

Trước đó, một vụ khác gây chú ý là vụ đập phá xe mô tô của cảnh sát ngày 02/01/2009 trên quốc lộ 20 từ Đồng Nai đi Đà Lạt.

Hàng nghìn người đổ tới xem khiến giao thông tắc nghẽn nhiều tiếng đồng hồ. Xe cảnh sát bị đập bẹp.

Trong vụ đập phá xe cảnh sát, hồi tháng Bảy tòa án huyện ở Đồng Nai đã xử 13 bị cáo tổng cộng 41 năm tù.

Dân như nước, chính quyền như thuyền và “nước có thể chở thuyền đi nhưng cũng có thể lật thuyền” bắt đầu hiện thực tại Việt Nam ngày nay; Vì khi “ông chủ” cảm thấy hết chịu nổi sự ngang ngược của “đầy tớ” thì đúng là lúc ông chủ sẽ hành xử “quyền làm chủ” của mình !

Nguồn: báo Tổ quốc
Tháng Mười Hai 9, 2009

Hai loại tem bưu chính mới được phát hành tại Belgique (Bỉ)

December 4, 2009

Quý bạn thân mến,
Vương Quốc Bỉ đã cho phát hành hai loại tem bưu chính mới:
1. Hình Luật Sư Lê Thị Công Nhân, người tranh đấu cho tự do dân chủ và nhân quyền tại Việt Nam. 
2. Hình đồng bào đang vượt biển bằng ghe đánh cá để tỵ nạn cộng sản. 

Lê Thị Công Nhân không những được đồng bào Việt yêu mến, mà còn được người ngoại quốc yêu tự do, công lý quý trọng.

LÊ THỊ CÔNG-NHÂN
Người con cưng của Thượng Đế

Trần Phong Vũ

Đôi lời của người viết: Trung tuần tháng 9-2007, khi bị chủ tịch Quốc hội Ba Lan, ông Bogdan Borusewicz hạch hỏi ráo riết về tình trạng tự do, dân chủ và nhân quyền tại Việt Nam tiếp tục bị chà đạp, điển hình là những nhà tranh đấu bất bạo động như linh mục Nguyễn Văn Lý, các luật sư Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công-Nhân bị bắt bớ và kết án phi pháp, thủ tướng CS Nguyễn Tấn Dũng đã hứa là sẽ để cho cô Công-Nhân qua sống ở Ba Lan. Nhân sự kiện trên, người viết mong được tỏ bày vài cảm nghĩ về cô thiếu nữ trí thức trẻ tuổi, yếu đuối có trái tim nhân hậu của người Kitô Hữu qua chứng từ của chính cô và một vài khuôn mặt đấu tranh trong nước.

* “Tôi sẽ chiến đấu tới cùng cho dù chỉ còn một mình tôi, trước hết là giành lấy nhân quyền cho chính mình, và giành lấy nhân quyền, dân chủ và tự do cho người Việt Nam.”

* “Cộng sản Việt Nam đừng có mong chờ bất kỳ một điều gì dù chỉ là thỏa hiệp, chứ đừng nói là đầu hàng từ phía tôi.”

* “Chính Đấng Tạo Hóa –Thượng Đế– đã sinh ra tôi…”

* “Tôi đấu tranh vì dân chủ, nhân quyền và tự do cho Việt Nam hoàn toàn xuất phát từ niềm tin, từ lương tâm và trách nhiệm của tôi đối với chính tôi, đối với dân tộc Việt Nam và đối với Đấng Tạo Hóa đã sinh ra tôi.

I.- Khởi từ một tên gọi:
Cho đến hôm nay, Lê Thị Công-Nhân đã trở thành một tên tuổi lớn. Không phải lớn vì cô là một luật sư trẻ tuổi, tài ba. Cũng không phải lớn vì cô đã được cả thế giới biết đến. Theo quan điểm riêng của người viết những dòng này thì chính cái nhân cách phi thường ẩn giấu đàng sau vóc dáng mảnh mai, yếu đuối một trái tim nhân hậu, một thái độ can đảm, một ý chí kiên cường, bất khuất của một con người có niềm tin son sắt nơi Thượng Đế, Đấng tạo dựng muôn loài vạn vật, đã khiến cho tên tuổi của cô trở nên vĩ đại, lẫy lừng và sáng chói.
Tên Công-Nhân của cô được ghép lại bởi hai từ: Công-Bằng và Nhân-Ái.

Đây không phải là điều bịa đặt hay suy diễn chủ quan của người viết.. Nó đã được nói ra từ cửa miệng của người đã cưu mang Lê Thị Công-Nhân, đã sinh ra cô và đã có công nuôi dạy cô nên một mẫu người đáng trọng đáng nể như ngày nay. Được biết, khi có kẻ tò mò muốn rõ vì sao một thiếu nữ trí thức có nhân dáng thanh cao, trong suốt và một vẻ đẹp hồn nhiên như thiên thần lại có tên là Công-Nhân, bà Trần Thị Lệ cho biết: vì sống dưới một xã hội lưu manh, gian dối, bất công và độc ác bà kỳ vọng sau này con gái bà ý thức được bổn phận và trách nhiệm của mình nên đã rút gọn hai từ Công-Bằng & Nhân-Ái để đặt tên cho cô là “Công-Nhân”.

Từ đấy cái tên định mệnh này đã chi phối trọn vẹn cuộc đời cô bé..
Ra đời năm 1979 tại Tiền Giang, phần đất của miền nam nước Việt, năm nay cô bé vừa tròn 28 tuổi. Như vậy là trong ngót ba thập niên đầu đời, Lê Thị Công Nhân đã sống và lớn lên trong lòng chế độ cộng sản độc tài, độc đảng, phi nhân và tàn ác. Nhưng giống như bông sen, cô bé tuy sống “gần bùn” nhơ mà chẳng hề bị tiêm nhiễm bởi cáí “hôi tanh” của “mùi bùn”. Được như thế chính là nhờ nhân cách và công lao dưỡng dục của một bà mẹ đạo đức từng thừa hưởng môi trường tự do, dân chủ, phóng khoáng trong suốt nửa đời trước, khi may mắn sống và được giáo dục dưới chế độ miền nam trước tháng tư năm 1975.

Lớn lên, Lê Thị Công Nhân ra Hànội gthi danh vào đại học. Ước vọng của cô là trở thành một luật sư giỏi để mai ngày mang sở học và tâm huyết của mình bênh đỡ giới công nhân, lao động cùng khổ. Cô tốt nghiệp Cử nhân Luật khóa K22 (1997-2001) và sau hai năm chuyên ngành cô trở thành luật sư thực thụ, hành nghề tại Văn Phòng luật sư Thiên Ân (Ơn Trời) của luật sư Nguyễn Văn Đài. Từ đấy, lý tưởng tranh đấu cho một xã hội công bằng và nhân ái đã trở thành niềm đam mê âm thầm nhưng mãnh liệt trong trái tim nhân hậu của người nữ trí thức trẻ.

“Tôi là thành viên cuối cùng trong 4 thành viên công khai của Đảng Thăng Tiến Việt Nam được công an triệu tập làm việc chính thức, tính từ sau Tết âm lịch cho đến nay. Và thật sự tôi cũng không đoán trước được cụ thể những việc gì có thể xảy ra với tôi. Nhưng tôi xin khẳng định bằng tất cả lương tâm, trách nhiệm và tình cảm của mình đối với đất nước Việt Nam và dân tộc Việt Nam là:
Tôi sẽ chiến đấu tới cùng cho dù chỉ còn một mình tôi, trước hết là giành lấy nhân quyền cho chính mình, và giành lấy nhân quyền, dân chủ và tự do cho người Việt Nam. Và Cộng sản Việt Nam đừng có mong chờ bất kỳ một điều gì dù chỉ là thỏa hiệp, chứ đừng nói là đầu hàng từ phía tôi. Tôi không thách thức nhưng Cộng Sản Việt Nam nếu đã hạ quyết tâm thực hiện những hành vi tội ác bằng cách chà đạp lên nhân quyền của người dân Việt Nam và muốn tiếp tục dìm đất nước Việt Nam trong một sự tăm tối về mặt chính trị, nghèo nàn về mặt kinh tế, lạc hậu về mặt văn hóa kéo dài cho tới tận đời con cháu của chúng ta cũng như của chính người Cộng sản thì tùy họ có quyền hành xử với những cái gì mà họ có. Gia đình tôi đã chuẩn bị cho trường hợp xấu nhất có thể xảy ra,đó là tôi sẽ bị khởi tố và có thể bị đi tù. Nhưng tôi xin khẳng định một lần nữa: đó vẫn chưa phải là điều tồi tệ nhất có thể xảy ra.”
“Không ai hơn, chính Đấng tạo hóa -Thượng đế đã sinh tôi ra trên cõi đời này nhờ qua một thể xác đó là mẹ tôi và cha tôi, và tôi đã được sinh ra là một con người thì tôi có đầy đủ những nhân quyền cơ bản mà Thượng đế -Đấng tạo hóa đã ban cho tôi, chứ không phải là người mẹ người cha xác thịt đã sinh ta tôi trên đời. Và tôi đấu tranh vì dân chủ, nhân quyền và tự do cho Việt Nam hoàn toàn xuất phát từ niềm tin, từ lương tâm và trách nhiệm của tôi đối với chính tôi, đối với dân tộc Việt Nam và đối với Đấng tạo hóa đã sinh ra
Lượng giá của những nhà dân chủ trong nước:
Từ những năm 2004-2005, sự xuất hiện bất ngờ như ánh sao băng giữa trời tăm tối của người nữ luật sư trẻ họ Lê trong cao trào đấu tranh cho tự do, dân chủ và nhân quyền, nhân phẩm ở quốc nội đã cuốn hút sự chú ý của mọi người, mọi giới, trong cũng như ngoài nước. Qua những bài viết sắc bén ký tên Lê Thị Công-Nhân đọc được trên NET kèm theo tấm hình một “cô bé” trang phục áo dài trắng trinh nguyên với khuôn mặt trẻ thơ, đôi mắt trong suốt cùng với nội dung những lời lẽ mềm mỏng nhưng quyết liệt trong những cuộc phỏng vấn của các đài phát thanh RFA, RFI, VOA, BBC, dư luận người Việt trong các cộng đồng tị nạn khắp thế giới bắt đầu xôn xao bàn tán về cô.
Trong niềm phấn khởi trước hiện tượng nở rộ của cao trào đấu tranh cho tự do tôn giáo, cho nhân quyền, nhân phẩm Việt Nam ở quốc nội trong những năm đầu thiên niên thứ ba, bà con ở hải ngoại còn cảm thấy phấn khởi trước dấu hiệu cho thấy giới trí thức trẻ trong nước đã công khai nhập cuộc mà sự có mặt của luật sư Lê Thị Công-Nhân là một điển hình rực rỡ.
Hào quang và hấp lực của người thiếu nữ trí thức họ Lê đối với quần chúng –kể cả những nhân sĩ, trí thức, những người đang trực tiếp gắn bó với cao trào đấu tranh lâu nay– không chỉ giới hạn nơi nội dung những bài cô viết, những ngôn từ cô phát biểu hay hành vi, thái độ kiêu dũng của cô trước bạo lực… mà nó còn toát ra từ nhân dáng yếu đuối, nhỏ nhoi bừng lên nét đẹp hồn nhiên, thánh thiện trẻ thơ như thiên thần nơi cô gái được sinh ra ở tỉnh Tiền Giang, phần đất của miền Nam nước Việt 28 năm về trước. Người viết xin trích lại chứng từ của một vài khuôn mặt điển hình trong số nhiều nhà dân chủ ở quốc nội đã viết về cô.
Trong một bài nhan đề “Hãy Làm Một Cái Gì Để Không Ân Hận” được phổ biến rộng rãi trên các trang báo điện tử sau khi luật sư Lê Thị Công-Nhân bị cộng sản cầm tù, nhà văn và cũng là chiến sĩ yêu chuộng tự do, dân chủ Nguyễn Xuân Nghĩa ở Hải Phòng đã thố lộ những suy tư của ông khi gặp cô và mẹ cô –bà Trần Thi Lệ– như sau:
“Khi Lê Thị Công Nhân xuất hiện, chúng tôi ngắm cô từ xa với thứ tình cảm trộn lẫn giữa kính trọng, quý mến và quan ngại. Nhìn Lê Thị Công-Nhân, tôi ao ước được nhìn thấy cô trên sàn diễn thời trang, trên kịch trường hoặc một cuộc thi hoa hậu chứ không phải giữa vòng vây dày đặc của mật vụ Hà Nội. Thế nhưng, cuộc đời là thế! Từ một mẩu xương sườn của ông Adams, Chúa Trời đặt Jeane Darc xuống mặt đất, dù là chốn trần ai, nhưng không phải để chết, thế mà cô đã chết như một liệt nữ cho nền tự do của nhân dân Pháp. Lê Thị Công Nhân lọt vào giữa chúng tôi với một chiếc khăn len rộng màu trắng vắt hờ qua đầu, một thân hình nhỏ nhắn trong bộ váy áo màu đen xám sang trọng và nụ cười trẻ trung, tự tin, thông minh cùng một bàn tay dịu dàng. Với riêng tôi cô nói thêm bằng thanh đới trong trẻo, dịu dàng và tin cậy:
– Cháu có đọc những bài viết của chú!
Tôi ước được nắm chặt bàn tay cô thật lâu. Đó là một chiếc lá xanh non của một thân cây xanh non nổi bật giữa hàng ngàn thân cây còn xanh mà đã tàn úa tâm hồn và ý chí đang qua lại ngoài kia vì bị đầu độc bởi học thuyết cộng sản từ trong ghế nhà trường hoặc bị ném vào chiếc máng bố thí bổng lộc của chính quyền, hoặc bị nhào nặn thành nô lệ của nỗi sợ cường quyền, thành những viên bi óng ánh trên truyền hình, trên sàn thời trang, trong hộp đêm và các kỳ thi tuyển Speaker… đặng thay tấm khăn voan che đậy một xã hội ô nhục.
Tôi không có can đảm để nói với Lê Thị Công Nhân rằng tôi ước có một người con gái như cô; bởi ngoài tư chất là một người con gái dịu dàng, xinh đẹp, thông thái, có học vấn, Lê Thị Công-Nhân còn mang tư chất của một nhân vật của cộng đồng đau khổ và đang biết phản kháng, một thủ lĩnh tinh thần cho ngay cả lớp đã có tuổi như tôi nữa.
Một ai đó nhắc lại câu trả lời phỏng vấn của bà Trần Thị Lệ trước đài RFA: “Không có lý do nào để một đảng muốn thành lập lại đi xin phép một đảng khác”. Lê Thị Công Nhân nói rất ít để nhường lời cho mẹ. Với giọng Nam bộ, thanh, mỏng dễ nghe, vừa sang trọng vừa khiêm nhường bởi được giáo dục trong nền văn hóa nhân bản của chế độ cũ phi cộng sản, bà Lệ kể lại cho chúng tôi nghe những lần công an Hà Nội chất vấn bà về hoạt động dân chủ của con gái và cái cách trả lời lại họ, vừa bảo vệ được lý tưởng của con, vừa mềm mỏng và thấu tình đạt lý.
“Con gái tôi có chính nghĩa! Con gái tôi là người yêu nước, yêu nhân dân Việt Nam….” Đó là những câu của bà tôi còn nhớ từ đài RFA. Ai trong chúng ta không có một người mẹ! Ai trong chúng ta không nhận được sự yêu thương lo lắng của người mẹ trên từng bước đi chập chững cho đến tuổi dựng vợ, gả chồng, tránh xa chông gai, hệ lụy để yên ổn làm ăn, chăm sóc gia đình?.
Nhưng chấp nhận đặt đôi chân mỏng mảnh như tơ lụa trên con đường dân chủ đầy chông gai và hiểm họa này, mấy ai có một người con như LS Lê Thị Công Nhân và một người mẹ như bà? Đấy phải chăng là hình mẫu của người con gái Việt Nam Anh hùng và một người mẹ Việt Nam Anh hùng trong một tương lai không xa, đạp đổ hình ảnh phi nhân tính và thô lậu của những “người mẹ Việt Nam anh hùng” made in cộng sản mụ mị tiễn con vào chốn nồi da nấu thịt, huynh đệ tương tàn trong cuộc nội chiến Bắc–Nam gây bao đau thương di hận.
Cuộc vui nào cũng có hồi kết. Khi chỉ còn lại chúng tôi, ông Vũ Cao Quận so sánh Lê Thị Công Nhân với một chiếc li pha lê, trong suốt, mỏng manh. Ông nói rằng với một người hoạt động dân chủ, ông luôn ao ước có cô, một cô gái xinh đẹp, thông minh, can trường trong lực lượng, một bông hoa giữa gió sương phũ phàng để có cái noi gương và có cái bảo vệ. Nhưng với tâm trạng của một người bố, ông không thể đành lòng để Lê Thị Công-Nhân nhiều phen phải “trần trụi giữa bầy sói” khi bước vào con đường hoạt động chính trị. Còn tôi ví Lê Thị Công Nhân như một viên kim cương quý hiếm đã được mài giũa rực sáng lên, cả trong đời thường và trong môi trường chính trị
Sau buổi hội ngộ hôm ấy, chúng tôi lần lượt bị công an Hải Phòng “mời làm việc”. Sẽ chẳng có bài viết này nếu vào chiều ngày 07-3 tôi không được tin luật sư Nguyễn Văn Đài và Lê Thị Công-Nhân bị bắt qua bản tin và bình luận của giới đĩ bút, đĩ mực trong nước.
Bắt giam luật sư Nguyễn Văn Đài và Lê Thị Công Nhân sau vụ bắt giam linh mục Nguyễn Văn Lý đầu tết Đinh Hợi, khép những nhà hoạt động nhân quyền, dân chủ này vào tội danh “tuyên truyền chống nhà nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam” chính quyền cộng sản đã phơi bày bộ mặt nham hiểm, đổi trắng thay đen vi phạm Hiến Pháp, vi phạm Công Ước Nhân Quyền Quốc Tế mà họ đã ký kết. Vì các vụ bắt giam này xảy ra sau khi được gia nhập WTO, ký được hiệp định thương mại Việt–Mỹ, được rút tên ra khỏi danh sách LHQ quan tâm về tôn giáo nên mang nặng thêm yếu tố “khỏi vòng cong đuôi” của một chính đảng tồn tại bằng lừa đảo.
Với Lê Thị Công-Nhân, tôi kêu gọi các người hãy thận trọng.
“… nhưng có lẽ nào chúng ta chỉ có thể làm được đến thế!? Thế giới văn minh phát triển về nhân văn, nhân quyền, văn hóa và kinh tế không lẽ chúng ta chỉ làm được như vậy đối với công cuộc đấu tranh giành nhân quyền, dân chủ và tự do của người Việt Nam chúng tôi!?“. Tôi xin nhắc lại đoạn kêu gọi này của nữ luật sư LÊ THỊ CÔNG NHÂN từ Hà Nội gửi qua cuộc biểu tình của cộng đồng người Việt tại Nam California trước khi cô bị bắt; và xin gửi thêm vào đó tiếng nói của tôi với toàn thể anh chị em hoạt động dân chủ trong nước, cộng đồng người Việt Nam yêu quý của tổ quốc đang sinh sống ở nước ngoài, các cá nhân, tổ chức quốc tế đồng cảm với sự đau khổ của đại đa số nhân dân Việt Nam và chính phủ, quốc hội các nước quan tâm đến Việt Nam rằng: “Hãy làm một cái gì đó để không ân hận!” Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa
Phụ họa với nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, trong một bài viết ngắn công bố ngày 08-3-2007, người công dân cựu chiến binh già Vũ Cao Quận[3] đã nói về người thiếu nữ trí thức tài danh này bằng những lời lẽ thấm thía, đầy tình nghĩa dồng bào, tình nghĩa đồng chí và nhất là tình nghĩa “cha con”, làm xúc động lòng người như sau:
“Với Lê Thị Công Nhân tôi chỉ là một người dưng, một ông già qua đường. Tôi không được phép dám coi cháu như một đứa con gái của mình. Nhưng khi nghe tin Đài và con bị bắt, lòng tôi quặn đau, căm phẫn và vô cùng lo lắng cho con hơn cả con gái của mình. Vì con gái tôi nó vốn là đứa yếu đuối, nhút nhát. Nếu bị bắt, nó sẽ cam lòng khuất phục.
Còn con, là đứa con gái bé bỏng nhưng đầy lòng can đảm, nhà cầm quyền cộng sản sẽ tiêu diệt đến cùng lòng dũng cảm của con. Vì theo chúng những kẻ đang chăn dắt một đàn cừu, tính dũng cảm không phải là điều cần có của bất cứ một con nào trong bày cừu. Và nó sẽ thản nhiên đẩy con trần trụi cho bày sói cắn xé.

Trời ơi! về “tội chính trị” chốn pháp đình cộng sản không phải là nơi có thể mua bán, đổi chác. Tôi thì nghèo, mà đổi chác thì họ cần tiền, tiền và tiền.Còn cái mạng già gần cả một cuộc đời góp phần xây nên cái chính quyền này chỉ là vật vô dụng không đổi chác được. Nếu có thể tôi sẽ xin chịu tù, chịu án thay cho con. Tôi biết viết những dòng này chỉ là những mơ ước hão huyền!

Tôi chỉ là một công dân già, không chức quyền, không tiền bạc và không hề có một chút gì để nhân danh cả. Tôi chỉ có tấm lòng của một người cha để nhân danh, tôi tha thiết kêu gọi:

– Ông Tổng Thống Mỹ.

– Các Ông, các Bà Tổng Thống, Thủ Tướng của Liên Minh Châu Âu.

– Các Bà Nữ Hoàng.

– Đức Nhật Hoàng tôn kính và Thủ Tướng Nhật Bản.
Nếu tất cả các vị tôn kính còn chút nước mắt xin hãy nhỏ xuống vì Lê Thị Công Nhân, vì một đứa con gái Việt Nam bé bỏng, yếu ớt. Hãy rủ lòng thương nó như thương một đứa con tội nghiệp mà các vị mạnh mẽ lên tiếng buộc nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam phải trả tự do ngay cho nữ luật sư Lê Thị Công Nhân cùng luật sư Nguyễn Văn Đài chỉ vì 2 luật sư này đã”phạm tội” san sẻ truyền đạt những điều cao thượng, bác ái thuộc về “Dân chủ và Nhân quyền” của nước Mỹ, của nước Pháp, của George Washington, Thomas Jefferson, Franklin Roosevelt, Abraham Lincoln, Bill Clinton, George Bush, của Montesquieu… cho thế hệ trẻ Việt Nam tội nghiệp đang bập bõm về dân chủ và về cái quyền được làm người.

Đằng sau lưng tôi dựa chỉ là cái chết, nhân danh cái chết, tôi xin quỳ xuống van xin các vị, van xin lòng nhân ái của bốn phương trời:

“Hãy vì thân phận nhỏ nhoi của một bé gái ở đất nước VN xa xôi còn đầy khốn khổ này!. Người công dân già Việt Nam: Vũ Cao Quận
5.- Hình ảnh người con gái nhỏ họ Lê đang nói gì trong tôi?
Khi đọc những lời tuyên bố của nữ luật sư Lê Thị Công Nhân ghi chép lại thành văn, được gửi lên mạng lưới điện toán toàn cầu, hoặc xuất hiện trên mặt báo, cũng như nhiều người, tôi không nén được lòng xúc động. Nhưng khi được trực tiếp lắng nghe tiếng nói của cô qua cuốn băng thâu lại, niềm xúc cảm trong tôi tăng lên gấp trăm lần. Cung cách phát âm ngập ngừng, chậm rãi của cô cho người nghe bắt gặp trong đó tất cả cái e ấp thường tình của người con gái Việt Nam sống trong khuôn khổ lễ giáo từ một gia đình mực thước đạo hạnh, lần đầu phải lên tiếng nói về những điều trọng đại vượt quá sức mình.
Có lẽ lúc nói cô không khóc, nhưng qua âm sắc khi xúc động, lúc nghẹn ngào ẩn giấu đằng sau ngôn từ, người nghe vẫn thấy, vẫn cảm được từng giọt lệ như đang ứa ra từ đôi mắt nai ngây thơ, vô tội của cô. Nó mang hình tượng những giọt sương đêm mong manh đọng trên những cánh hoa hồng giữa cơn giông bão.
“Tù đày vẫn chưa phải là điều tồi tệ nhất!!!”

Vì lý tưởng công bằng, nhân ái, Lê Thị Công-Nhân thản nhiên chấp nhận cảnh tù đày, và dưới mắt cô “Tù đày vẫn chưa phải là điều tồi tệ nhất!!!”

Xây dựng quân đội chuyên nghiệp phải chăng là “âm mưu diễn biến hoà bình”?

December 1, 2009

rong khoảng hơn hai mươi năm gần lại đây, quân đội Việt Nam càng ngày càng tỏ ra yếu kém trong việc bảo vệ lãnh thổ. Trận chiến Trường Sa năm 1988 đã chứng tỏ sự kém cỏi và lạc hậu về mọi mặt từ vũ khí đến tin tức, đến những trường hợp tàu chiến Trung Quốc ngang nhiên quần thảo, lộng hành trên lãnh hải Việt Nam, bắn và giết ngư dân Việt Nam một cách tàn bạo vô tội vạ. Phía quân đội Việt Nam chưa có một biện pháp gì cụ thể để bảo vệ lãnh thổ đất nước và tính mạng nhân dân Việt Nam.

Trước tình trạng đó, tưởng rằng chính quyền Việt Nam sẽ có chỉ thị rõ ràng cho quân đội để đối phó.

Nhưng không.

Chính quyền Việt Nam liền đẻ ra cái gọi là “lực lượng dân quân tự vệ biển” nhằm phủi tay mặc người dân tự bảo vệ tính mạng của mình. Vậy nòng cốt để bảo vệ nhân dân và đất nước là quân đội để đi đâu? Tại sao không hề thấy nhắc tới vai trò của quân đội nhân dân Việt Nam trong những sự việc biên cương lãnh hải bị xâm phạm, chiếm đóng?

Bức xúc trước thái độ lãnh đạm khó hiểu và bàng quan của quân đội, một số ý kiến đã cho rằng không nên tổ chức dân quân tự vệ mà nên chuyên nghiệp hoá quân đội Việt Nam. Đây là một ý kiến rất khách quan và xác đáng về lý lẫn tình. Một nhà nước có quân đội là để bảo vệ biên cương, nhân dân là điều mà bất kỳ quân đội nào lập ra đều có mục đích như vậy. Nếu quân đội chưa đủ mạnh thì cần chuyên nghiệp hoá chứ không thể giặc đến nhà lại xua dân đi đánh trước, còn quân đội thì đi làm kinh tế như kinh doanh xăng dầu, viễn thông, xây dựng… thậm chí là cả nhà hàng, khách sạn, khu ăn chơi giải trí như hiện nay.

Thiết tưởng rằng mong muốn đúng đắn ấy sẽ được tiếp thu trên tinh thần tôn trọng sự thật, đáp ứng nguyện vọng của dân tộc và cũng là phù hợp với tình hình phức tạp đang diễn ra về chủ quyền đất nước, tạo sự tin tưởng của quần chúng nhân dân trong và ngoài nước.

Nhưng thật không ngờ, trên báo quân đội nhân dân trang điện tử số ra ngày 15-11-2009 bài viết có nhan đề sặc mùi ‘’chụp mũ’ có tên là ‘’Thực chất quan điểm cổ xúy xây dựng “quân đội chuyên nghiệp” trên mục Chính Trị phần Làm Thất Bại Chiến Lược Diễn Biến Hoà Bình của tác giả Nguyễn Văn Quang, đại tá, tiến sĩ.

Trong bài viết này đại tá, tiến sĩ Nguyễn Văn Quang đã thể hiện xuất sắc vài trò tên lính xung kích tuyến đầu, trung với Đảng nhưng chưa Hiếu với dân. Bằng một suy luận đầy méo mó và khiên cưỡng, Văn Quang nhận định rằng những đóng góp, ý kiến về chuyên nghiệp hoá quân đội đã được một số trang web trong nước đăng tải là âm mưu của thế lực thù địch, nhằm phá hoại và làm suy yếu vai trò lãnh đạo của Đảng trong quân đội. Nguyễn Văn Quang liên tục nhấn vào điểm mà ông ta cho là quan trọng nhất, đó là “tính chính trị giai cấp” của quân đội cần phải nâng cao. Không có sự hiện đại hoá, chuyên nghiệp hoá nào đi trước sự rèn luyện bản lĩnh chính trị, đấu tranh giai cấp và mục tiêu độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội. Nguyễn Văn Quang cho rằng sự góp ý chuyên nghiệp hoá quân đội là âm mưu phản động nhằm làm suy yếu quân đội, làm quân đội xa rời lý tưởng cách mạng như trên.

Thật bẽ bàng và trơ tráo.

Đại tá Nguyễn Văn Quang không hề đếm xỉa gì đến những sự kiện đau đớn mà những ngư dân Việt Nam đang bị nếm trải, không nhắc nhở gì đến những nguồn tài nguyên của đất nước đang bị kẻ thù chiếm đoạt. Nguyễn Văn Quang không thèm nhận ra những ý kiến đóng góp cho quân đội chuyên nghiệp hoá là cốt để mục tiêu giữ gìn non sông, đất nước bảo vệ dân lành. Nguyễn Văn Quang là một sĩ quan quân đội, đã không nhận trách nhiệm của mình trước sự góp ý của nhân dân, lại dày công dựng lên một màn kịch vu khống theo chiêu bài quá cũ là con ngáo ộp ‘’diễn biến hoà bình‘’. Ý đồ phủi trách nhiệm, đã phủi trách nhiệm rồi, lại còn thâm độc hơn là vu cáo, bịa đặt, xuyên tạc những lời góp ý chân thành xuất phát từ lương tri trong nhân dân là phản động, âm mưu..

Nói cho cùng thì Nguyễn Văn Quang cũng chỉ là tên lính xung kích trên lĩnh vực tư tưởng của Đảng. Trong bài viết của mình, Văn Quang đã phần nào bộc lộ quan tâm chiến lược của quân đội Việt Nam mà Đảng đã định hướng. Đó là “tính chính trị giai cấp, lý tưởng chủ nghĩa xã hội”. Văn Quang tuyệt nhiên né tránh không đề cập đến vấn đề cấp thiết hiện nay là chủ quyền quốc gia đang bị xâm phạm.

Với những định hướng, mục tiêu của quân đội mà Văn Quang nêu ra, đã rõ ý đồ khẳng định tư tưởng của quân đội Việt Nam là trước một kẻ thù xâm lược như Trung Quốc, một nước có ý thức CNXH, có tính chính trị giai cấp cùng với Việt Nam thì không phải là kẻ thù nữa. Rõ ràng ở đây ý thức Chủ Nghĩa Xã Hội đã là mục tiêu lớn hơn tất cả cho dù đó là điều thiêng liêng như chủ quyền đất nước và tính mạng dân tộc. Một điều mà cả dân tộc này đã mất hàng ngàn năm đổ xương máu để giữ gìn.

Phải chăng ý thức CNXH cao cả hơn tất thảy. Bởi vậy khi những ý kiến xây dựng nhằm tìm tòi phương án bảo vệ chủ quyền đất nước đã bị gạt bỏ, bị vu khống, bị trấn áp bằng mọi thủ đoạn.

Trong lúc đất nước đang bị xâm chiếm, người dân đang bị ngoại bang giết hại. Lòng dân hướng về lực lượng quân đội để gửi gắm niềm trông đợi, không ngờ lại được những bài viết hằn học, trí trá, lập luận vòng vo để thoái thác và chất vu khống đe nẹt những trông mong đó.

“Chuyên nghiệp về chính trị, luôn sẵn sàng thiện chiến trên mặt trận đấu tranh tư tưởng, lý luận”.

Rõ ràng như lời Văn Quang nói, quân đội phải chăng giờ là như vậy. Đấu tranh tư tưởng, lý luận với ai? Với nhân dân hay thế lực nào? Đó là việc của quân đội nhân dân Việt Nam mà những tên lính như Nguyễn Văn Quang đang làm đây không? Không dám đối đầu với kẻ thù xâm lược, quân đội nhân dân Việt Nam phải để những kẻ bồi bút vẽ lên cho cái gọi là “mặt trận đấu tranh tư tưởng, lý luận” để chữa ngượng, bào chữa vai trò của mình, kiếm một kẻ thù hoang tưởng để tránh kẻ thù thực sự đang uy hiếp đất nước là Trung Quốc

Thật khôi hài, đến trẻ con cũng không nghĩ rằng quân đội đi cãi nhau với nhân dân. Từ nhỏ trong trò chơi dân gian đèn kéo quân, hình ảnh người lính cầm súng đuổi giặc ngoại xâm đã in sâu vào tâm trí bao thế hệ. Bao nhiêu câu ca, lời thơ ca ngợi hình ảnh người lính Việt Nam hiên ngang tay súng, hùng dũng trước kẻ thù. Nay bị bôi nhọ thành những tên hàng thịt, tôm cá lanh chanh đăng đàn cãi lộn, xúc xiểm đồng bào mình.

Có cái âm mưu thâm độc của thế lực nào thâm độc hơn những việc mà báo quân đội nhân dân, những tên xưng là đại tá, tiến sĩ như Văn Quang, Dương Lượng đang làm đây không?

27/11/2009

Xô dân vào nơi khốn. Đẩy nước đến chốn nguy!!

December 1, 2009

Ngày 23-11-2009, bất chấp những phân tích hơn thiệt và sự phản đối kịch liệt của nhiều nhà trí thức trong lẫn ngoài nước, Quốc Hội CSVN đã thông qua Luật về dân quân, tự vệ. Theo luật mới này, người dân “phải tham gia dân quân tự vệ, các địa phương phải tổ chức lực lượng dân quân, các cơ quan phải tổ chức tự vệ để đóng góp cho nền quốc phòng toàn dân”. Theo báo Nhân Dân, dự thảo Luật được thông qua với tỷ lệ hơn 89% số đại biểu tán thành và sẽ có hiệu lực thi hành kể từ ngày 1-7-2010. Áp dụng cho tranh chấp trên biển, mỗi đội tàu cá sẽ có một tổ vừa đánh cá, vừa thi hành nhiệm vụ của dân quân tự vệ, được gọi là “Dân quân tự vệ biển”. Lực lượng mới này sẽ được trang bị súng ống và sẽ phối hợp với biên phòng, cảnh sát biển lẫn hải quân để bảo vệ ngư dân và bảo vệ chủ quyền lãnh thổ.

Hai ngày sau, 25-11-09, cũng bất chấp sự thiếu hiểu biết chuyên môn của mình và lời cảnh báo của nhiều nhà khoa học lẫn kinh tế học đầy tâm huyết, các thành viên Quốc hội CSVN lại thông qua (với 77% phiếu tán đồng) Nghị quyết về điện hạt nhân (ĐHN). Nghị quyết này nêu rõ: sẽ tiến hành Dự án điện hạt nhân tại tỉnh Ninh Thuận, gồm 2 nhà máy tạo ra năng lượng nguyên tử để cung cấp điện cho hệ thống điện quốc gia cùng góp phần phát triển kinh tế xã hội cả nước và toàn tỉnh. Nhà máy số 1 đặt tại xã Phước Dinh, huyện Thuận Nam, nhà máy số 2 đặt tại xã Vĩnh Hải, huyện Ninh Hải, tỉnh Ninh Thuận, với công suất trên 4.000 MW. Tổng mức đầu tư dự toán khởi thủy là 12 tỷ mỹ kim. Nhà máy số 1 sẽ bắt đầu được xây dựng năm 2014, để tổ máy đầu tiên được vận hành vào năm 2020.

Đây là hai sự kiện đã gây xôn xao dư luận, nếu không muốn nói là gây lo âu, ngỡ ngàng, thất vọng và phẫn nộ cho cộng đồng người Việt trong lẫn ngoài nước. Tại sao ?

1.- Ngay từ khi còn là dự luật, “Dân quân tự vệ biển” đã bị rất nhiều người phản đối vì cho rằng đây là một đạo luật đẩy ngư dân vào chỗ khốn, buộc họ phải đối mặt với những nguy cơ chết người trên biển. Những đồng bào này, ngoài việc phải thường xuyên đối phó với sóng to gió lớn, thời tiết bất ngờ đổi thay, phải căng mắt vểnh tai để dò ra các luồng cá di chuyển, còn phải dáo dác nhìn quanh để phát hiện sự xuất hiện của “các tàu lạ” (nói theo kiểu nhà nước và báo chí CS) hòng chạy trốn cho kịp. Nay lại buộc mang thêm cây súng với khả năng “tay ngang, không chuyên nghiệp”, làm sao họ chống trả được với những lực lượng nhỏ như cướp biển, nói gì đến những tầu chiến được trang bị tối tân của Trung Cộng đang tung hoành trên khắp Biển Đông? Không vũ khí thì còn hy vọng sống sót, chứ nếu bị phát hiện có súng ống khí tài, thì cầm chắc là họ sẽ bị tiêu diệt.

Một trong những người có ý kiến tiêu biểu về vấn đề này là tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ. Trong Kiến nghị khẩn cấp gởi Quốc hội ngày 19-11-2009, ông đã cho rằng lập Dân quân Tự vệ biển là một sai lầm chiến lược với những lý do như sau:

1/- Bảo vệ tính mạng của nhân dân là nghĩa vụ của Nhà nước, nay trang bị vũ khí cho ngư dân để họ tự vệ trong trường hợp bị nước ngoài tấn công trên biển là Nhà nước thoái thác nghĩa vụ này.
2/- Thành lập Dân quân Tự vệ nói chung, Dân quân Tự vệ biển nói riêng là vượt quá Hiến pháp điều 77 vốn quy định “công dân phải làm nghĩa vụ quân sự và tham gia xây dựng quốc phòng toàn dân” giữa thời bình trong tổ chức duy nhất là quân đội.
3/- Khẳng định và bảo vệ chủ quyền quốc gia trên biển không phải là chức năng của ngư dân. Người dân đi biển là để mưu sinh còn khẳng định hay bảo vệ chủ quyền tổ quốc trên biển là chức năng của Nhà nước và quân đội.
4/- Dân quân Tự vệ biển rất dễ trở thành “ngòi nổ” cho chiến tranh xâm lược lãnh thổ Việt Nam. Bởi lẽ với tư cách lực lượng vũ trang không chuyên, thiếu phương tiện và sự chỉ huy thống nhất như lực lượng vũ trang chính quy, họ có thể bắn nhầm dân thường nước ngoài hoặc nổ súng không cần thiết khi bị khiêu khích, và như vậy tạo cớ cho ngoại quốc xâm lược.
5/- Dân quân Tự vệ không thể là lực lượng tác chiến trên biển. Cuộc chiến trên biển khác hẳn cuộc chiến trên đất liền. Chỉ các vũ khí tối tân như phi cơ, tàu chiến, tên lửa mới có khả năng bảo vệ hải phận. Giao cho dân binh nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền quốc gia trên biển không gì khác hơn là đẩy họ vào chỗ chết. 6- Lập Dân quân Tự vệ biển để bảo vệ sinh mạng của ngư dân, bảo vệ chủ quyền quốc gia trên biển là làm mất uy tín của quân đội, là cổ võ thường dân xông vào cửa tử thay cho binh lính.

Trên thực tế, điều này không phải không có cơ sở. Kể từ vụ ngư dân Thanh Hóa bị lính Trung Cộng bắn chết tháng 1-2005 đến vụ ngư dân Quảng Ngãi bị lính Trung Cộng cướp bóc tháng 9 mới rồi, đồng bào hành nghề trên biển luôn bị nhà cầm quyền, tàu cứu hộ và lực lượng hải quân CSVN bỏ mặc. Trong cuộc phỏng vấn của đài Á châu Tự do ngày 03-11-2009, hai ngư dân đã chua chát cho biết: “Trong những trường hợp “tàu lạ” đâm chìm tàu đánh cá, tàu hàng của mình (như hôm 19-05-2009), thì tàu hải quân Việt Nam lẫn tàu cảnh sát biển đều không có… Chúng tôi phải gọi ngư dân cùng quê làm ở gần đó tới cứu và sau đó chúng tôi phải thuê một cái ghe chở 26 lao động vào trong đất liền”. Còn trong cơn bão số 1 năm 2008, “anh em cũng chìm, cũng chết, nhưng tàu cứu nạn, cứu hộ chỉ chạy ra đứng chờ mình đi kiếm. Mấy ông tỉnh điện thoại, biểu mình cố gắng đi kiếm người rồi nhà nước cho dầu mỡ. Kiếm rồi hết bao nhiêu dầu mỡ thì về họ cho lại”…

Thành ra, Dân quân tự vệ biển chỉ là một mưu đồ của Việt Cộng nhằm tránh đụng độ trực tiếp với đàn anh Trung Cộng trên biển. Ngoài ra, còn phải thêm rằng việc buộc người dân “phải tham gia dân quân tự vệ, các địa phương phải tổ chức lực lượng dân quân, các cơ quan phải tổ chức tự vệ để đóng góp cho nền quốc phòng toàn dân” ngay giữa thời bình như thế này chỉ là cách đảng CS muốn có thêm một biện pháp để kiểm soát xã hội cho chặt chẽ hơn, trong tình thế nhân dân đang chực nổi loạn để lật đổ cái chế độ xấu xa, thối nát và tàn bạo này!

2.- Dự án điện hạt nhân cũng là một vấn đề gây lo âu và công phẫn trong dư luận. Nhiều nhà khoa học, nhà kinh tế đã mạnh mẽ cảnh báo về chuyện này. Nổi bật nhất trong số đó là ông Phùng Liên Đoàn, một chuyên gia thượng thặng người Việt về điện hạt nhân đang sống tại Mỹ. Ông cho biết:

“Điện rất cần thiết cho phát triển kinh tế, nhưng việc sản xuất điện mất rất nhiều tiền và thời gian. Vì thế, khảo sát và đề xuất cách cung cấp điện cho tương lai là việc quan trọng. Tuy nhiên, việc đệ trình lên Quốc hội một đề án Điện hạt nhân lớn 8000 MW, trong khi Quốc hội có rất ít thì giờ [lẫn kiến thức! BBT] và người dân đủ mọi thành phần chưa có cơ hội hiểu biết và đóng góp, là một việc làm có rất nhiều rủi ro sai lầm dẫn đến phí phạm ngân sách quốc gia vốn đã rất eo hẹp. Mong muốn xây dựng nhà máy ĐHN để thành một “cường quốc” ĐHN là một việc duy ý chí không có cơ sở vững chắc. Tôi ở nước ngoài nghe nói vài năm trước ta có dự án lớn “điện toán hóa” các cơ quan giáo dục toàn quốc nhưng ngày nay tiền đã tiêu hết nhưng kết quả thì không như dự kiến. Chương trình có ĐHN to lớn để sánh vai với các nước giàu và công nghệ cao thì tốn kém hơn ngàn lần kinh nghiệm đó. Ta không thể tin ngay một số người đã có định kiến sẵn là ta “thừa sức làm” vì đó là duy ý chí. Quốc hội nên yêu cầu chính phủ nghiên cứu kỹ lưỡng hơn với điều kiện có sự phản biện của người dân, nhất là giới trí thức có am hiểu về khoa học, kinh tế, xã hội, và quốc phòng liên quan đến ĐHN và tương lai của đất nước”.

Ông Đoàn cũng phân tích những rủi ro VN có thể gặp phải khi xây dựng loại nhà máy này: “Rủi ro thì nhiều lắm! Tôi chỉ tóm tắt thành 7 rủi ro phóng xạ và kỹ nghệ, 6 rủi ro kinh tế, và 2 rủi ro quốc phòng. Trong trường hợp VN, tôi nghĩ rủi ro lớn nhất là ta sẽ mắc nợ triền miên mà người dân lại không có điện theo như dự kiến. Việc này có xác suất khá cao… Ví dụ, khả năng ta hiểu chưa kỹ các lời chào bán của người bán hàng ĐHN là cao; khả năng ta suy tính sai vì duy ý chí là cao; khả năng ta làm sai vì thiếu hiểu biết là cao; khả năng ta có nhiều kiện tụng, như Phần Lan hiện nay, với các công ty ngoại quốc khi nhà máy đang xây là cao”
(Bài hỏi đáp “10 phương pháp không cần điện hạt nhân mà vẫn giúp Việt Nam tăng thêm nội lực” đăng trên bauxitevietnam.info ngày 19-11-2009).

Quả thế, đang khi ngân sách dự trữ quốc gia chỉ có 22 tỷ đôla (theo lời đại biểu Nguyễn Minh Thuyết), thì dự án hạt nhân trong giai đoạn đầu đã ngốn đến 12 tỷ, và có thể tăng lên gấp đôi chỉ sau vài năm (theo lời giáo sư Nguyễn Khắc Nhẫn tại Pháp). Rõ ràng đây là một nguy cơ kinh tế và một gánh nặng tài chánh kinh khủng cho đất nước. Phải chăng trong dự án phiêu lưu liều lĩnh này, Việt cộng đang có lời hứa hẹn bảo trợ của Trung cộng? Nếu thế thì lại thêm một sợi xích tròng vào cổ Tổ quốc (sau sợi xích 50 tỷ đôla cứu vãn nền tài chính mới đây của VN). Ngoài ra, nguy cơ về sinh thái (rò rỉ phóng xạ nguyên tử) không phải là nhỏ. Với thói vô trách nhiệm thâm căn cố đế thường thấy trong các chế độ CS và nơi những con người CS, một Tchernobyl thứ hai tại Việt Nam là điều rất có thể xảy ra, một khi các nhà máy ĐHN tại Ninh Thuận đi vào hoạt động. Lúc ấy thì quả là một tai họa khôn lường cho nhân dân và đất nước!

Qua hai cuộc bỏ phiếu tán đồng nói trên (sau sự im lặng tán đồng việc Bộ Công thương lập “Ban Chỉ đạo thực hiện các dự án bôxit Tây Nguyên” hôm 30-10), Quốc hội lại một lần nữa tỏ ra là gia nô của đảng CSVN, bất chấp bao nguy cơ tiềm tàng cho Dân tộc. Mặt khác, hai sự kiện nói trên cũng cho thấy giữa Việt cộng và Trung cộng lại một lần thể hiện mối quan hệ chủ tớ, vốn đã bắt nguồn tự tư tưởng thần phục -khởi từ Hồ Chí Minh chuyển qua đồ đệ và đồng đảng- luôn coi Trung cộng là chỗ dựa vững chắc cho mình. Rõ ràng đảng CSVN đang đùa với vận mệnh dân tộc và tính mạng của nhân dân.

BAN BIÊN TẬP bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 88

RFVN Monday, 30 November 2009