Archive for December 2010

Trung Quốc phát hiện mì gạo chứa chất gây ung thư

December 31, 2010

Một lượng lớn mì gạo được làm bằng gạo hỏng và chứa các chất phụ gia gây ung thư đang được bán ở miền nam Trung Quốc. Đây là vụ mới nhất trong chuỗi bê bối thực phẩm chứa chất gây ung thư gần đây tại Trung Quốc.

Mì gạo là món ăn phổ biến ở Trung Quốc.

Theo tờ Beijing Youth Daily (Nhật báo Thanh niên Bắc Kinh) có tới 50 nhà máy ở thành phố Đông Hoản, gần Hồng Kông, đang sản xuất khoảng 500.000kg mì gạo “bẩn”, dùng gạo mốc, hỏng, mỗi ngày.

Những nhà sản xuất hám lợi đã tẩy trắng gạo hỏng, mốc và dùng các chất phụ gia như sulphur dioxide và các chất khác có thể gây ung thư để tăng một kg gạo lên thành 3kg mì.

Tờ báo dẫn lời những người bán buôn cho biết, trước khi giá thực phẩm tăng lên chóng mặt ở Trung Quốc trong nửa cuối năm 2010, loại gạo kém chất lượng được các nhà sản xuất mì mua thường được dùng để làm thức ăn cho động vật.

Trong những tuần gầy đây, hàng loạt vụ việc liên quan đến thực phẩm “bẩn” đã được báo chí nhà nước đăng tải, khi Trung Quốc đang chuẩn bị cho Tết dương và Tết âm cổ truyền. Thời gian này, nhu cầu rượu và thực phẩm tăng mạnh.

Rượu vang đỏ chứa hóa chất gây ung thư, nấm bị dùng hóa chất để tẩy trắng, đậu phụ giả, cam nhuộm hóa chất đều có mặt trên khắp các gian hàng ở Trung Quốc, khiến người tiêu dùng vẫn vô cùng lo ngại về chất lượng thực phẩm, 2 năm sau vụ bê bối sữa bột làm 6 em nhỏ thiệt mạng và hàng ngàn em bị ốm.

Tại Đông Hoản, miền trung tỉnh Quảng Đông, kiểm tra ngẫu nhiên 35 nhà máy mì gạo vào đầu tháng 12 cho thấy chỉ có 5 nhà máy đang sản xuất sản phẩm đúng tiêu chuẩn, tờ báo cho hay.

Hiện chưa rõ chính phủ có biện pháp gì đối với những nhà sản xuất trên. Nhưng cách thức xử lý thực phẩm được dùng để làm mì “bẩn” đang lan rộng khắp các khu vực khác, như một cách để cắt giảm chi phí, tờ báo cho biết thêm.

Hầu hết số mì gạo này đã được bán cho các nhà ăn ở hàng ngàn nhà máy tại Đông Hoản, trong khi khoảng 10% được bán ra ngoài thị trường của thành phố.

Chính phủ Trung Quốc hiện đang gia tăng các biện pháp để nâng cao tiêu chuẩn dược, thực phẩm. Năm 2008, ít nhất 6 em nhỏ thiệt mạng và khoảng 300.000 em bị ốm sau khi uống phải sữa bột có chứa hoát chất công nghiệp melamine, hóa chất được thêm vào nhằm khiến các sản phẩm có vẻ như chứa hàm lượng cao protein trong quá trình kiểm tra.

Phan Anh
Theo AFP

Họ Là Ai ?

December 13, 2010

Ba mươi lăm năm so với chiều dài lịch sử của một triều đại thời xưa thì ngắn, nhưng với một đời người thì dài lắm, nhất là đối với những ai quan tâm đến thời cuộc, đến vận mệnh khổ đau của dân tộc Việt Nam thì nó lại càng dài hơn.

Ba mươi lăm năm trôi qua quả thật như một giấc mơ hãi hùng! Máu, nước mắt, khổ lụy, nghiệt ngã vẫn còn đây! Những cuộc vượt thoát vô tiền khoáng hậu của người Việt trốn chạy cộng sản – mà cả thế giới đều biết – vẫn còn ghi đậm trong lịch sử nhân loại. Riêng đối với người Việt tị nạn, làm sao có thể quên được những ngày tháng hãi hùng ấy. Có lẽ nó sẽ nằm sâu, nằm mãi trong tiềm thức của mỗi chúng ta.

Ba mươi lăm năm rồi mà người đi vẫn đi, không còn đi được bằng cách vượt biển, vượt biên thì cũng tìm cơ hội khác để đi:ODP (đoàn tụ), lấy vợ, lấy chồng, du học, chạy chọt làm sao để rời xa cái gọi là “thiên đường xã hội chủ nghĩa”. Chính ngay những người theo cộng sản cả đời, những người được hưởng ơn mưa móc như núi, nhưng nếu có cơ hội ra đi là họ đi ngay để trốn khỏi cái “thiên đường” quái đản ấy.
Chừng đó thôi cũng đủ để chứng minh một cách hùng hồn rằng con người không thể sống dưới chế độ cộng sản. Khổ thay, Việt Nam là một trong bốn nước cộng sản còn lại mà loay hoay mãi vẫn không thể nào thoát khỏi cái thiên đường mù đầy oan nghiệt ấy! Nếu miền Nam Việt Nam không bị bán đứng vào tay cộng sản vào 1975, thì chắc chắn, sau sự sụp đổ của khối cộng sản Ðông Âu và Nga Sô, toàn cõi Việt Nam bây giờ đã là một xứ tự do, giàu mạnh như bao nhiêu quốc gia văn minh khác. Ít ra cũng bằng Nam Hàn với nền văn minh nhân bản như ngày nay..
Khỏi cần phải tố cáo hay chê bai chế độ; khỏi cần luận tội tập đoàn cộng sản lãnh đạo đất nước đã tàn phá quê hương như thế nào sau 34 năm thống nhất hai miền Nam-Bắc; khỏi cần so sánh với các nước láng giềng và các quốc gia khác trên thế giới – cũng bằng ấy thời gian đã vươn lên như đi hia bảy dặm – mà cứ nhìn vào xã hội tan nát, luân thường đạo lý tiêu tan, thị trường cung cầu quái dị, con người chạy theo vật chất một cách điên cuồng là biết ngay.
Khỏi cần phải nghe những luận điệu vì cảm tính của một số người về thăm quê hương rồi trở lại hồ hỡi ca ngợi: “Ðất nước ngày nay khá rồi, thôn quê đã có điện nước, người dân có quyền đi lại và có quyền chửi luôn cán bộ cộng sản”. Thế sao? Chỉ có ba bóng đèn thắp sáng trong vài túp lều thô sơ, nghèo khổ, lạc hậu; chỉ có vài người vụt miệng chửi đổng cán bộ là đã có tự do, là đất nước khá rồi hay sao? Trong khi đó đa số các quốc gia tự do trên thế giới đã và đang tiến vào một đời sống sung túc và văn minh nhất của con người lại không đem ra so sánh!
Ðúng! Việt Nam đã có tự do, nhưng đó là thứ tự do của giai cấp cai trị được “tự do” ăn trên ngồi trước, “tự do” trấn lột quần chúng để thụ hưởng những xa hoa, phù phiếm trên nỗi thống khổ của toàn dân, vốn đã quá khổ trong một thế kỷ qua vì chiến tranh bom đạn. Phải, Tự là “tự” họ quyết định sự sống của người khác bằng họng súng và Do là “do” họ tạo nên những thủ đoạn đê hèn để áp đảo người dân, tước đoạt mọi thứ quyền tự do căn bản của con người
Ðúng! Có tiến bộ, nhưng là thứ tiến bộ lừa đảo, mưu mô xảo quyệt cướp giựt để đàn áp mọi sự chống đối của người dân – khao khát hít thở không khí tự do – đã và đang đứng lên đòi tự do tôn giáo, tự do được sống làm người.

Nói tới chính trị là phải chứng minh bằng dữ kiện, bằng đường lối cai trị của một chế độ đang điều hành guồng máy quốc gia. Chế độ ấy như thế nào thì chúng ta đã thừa biết, khỏi cần nhắc lại làm gì cho tốn giấy tốn mực. Nếu họ thật tâm lo lắng cho quyền lợi của quê hương đất nước, cho người dân được hưởng những quyền tối thiểu của con người thì 35 năm qua đất nước đã khá lên rồi. Nếu họ có thật tâm xây dựng đất nước thì tại sao chúng ta phải bỏ nước ra đi, phải tiếp tục ra đi cho đến ngày nay, và phải chấp nhận sống chết trong đường tơ kẽ tóc để tìm tự do? Vì thế, những luận điệu nông cạn thiếu suy nghĩ ấy chỉ là mớ lý luận có lợi cho cục tuyên vận của CSVN.

Vậy, họ là ai?

Họ là những thành phần ích kỷ, chỉ biết sống cho mình, miễn sao có một đời sống sung túc trên xứ người là đã thỏa mãn. Còn quê nhà, bà con làng xóm có sống như thời kỳ “đồ đá” thì cũng mặc. Miễn sao lâu lâu ta về thăm cái xứ lạc hậu ấy để thí cho một vài đồng đô, vừa được tiếng, vừa được những người thọ ơn ca tụng cho thỏa cái tự ái vị kỷ của mình.

Họ là ai?

Họ là thành phần cán bộ được cộng sản cấy theo đoàn người tỵ nạn, nằm vùng khắp mọi nơi, đóng vai quốc gia trá hình, chờ cơ hội là bò dậy tấn công vào hàng ngũ người Việt Quốc Gia, vốn đã chia rẽ trầm trọng do bản chất vị kỷ, phi chính trị của những người sinh hoạt ngoài công cộng.

Họ có mặt sinh hoạt nội gian, nội gián trong mọi tổ chức, đảng phái chính trị. Mục tiêu chính của họ là phá nát các tổ chức chính trị chống cộng, bày mưu, chước kế đâm bên này, thọc bên kia, gây mâu thuẫn nội bộ, tung những nguồn tin giật gân ra ngoài làm cho quần chúng mất niềm tin… Mục tiêu của họ chỉ có thế thôi. Khi đã thành công vì phá được các tổ chức chính trị đi đến tình trạng gần như bị tê liệt thì họ đi đâu và làm gì? Dĩ nhiên là họ đã lặn thật kỹ, viện cớ chán ngán thế sự, lui về ngồi rung đùi đếm tiền và hưởng nhàn, ôm theo một đống tiền, gọi là công tác phí trọn đời.
Họ là ai?

Thà rằng tỏ rõ thái độ đầu hàng như một ông tướng, ông nhạc sĩ “nhớn” đã quay về với đảng và nhà nước, ăn năn sám hối để được hưởng “lộc” cuối đời. Dù xú danh muôn thuở, người đời nguyền rủa, nhưng ít ra họ đã biểu lộ thái độ chính trị dứt khoát theo cộng để người ta phân biệt lằn ranh biên giới rõ ràng giữa họ và chúng ta. Còn hơn những tên nằm vùng sống với nhiều mặt nạ khác nhau để quậy phá các tổ chức chính trị, hội đoàn, cộng đồng; thậm chí trong giới cầm bút cũng không thiếu những tên tự xưng là người cầm bút, nhưng bất xứng, lại háo danh, hám lợi.. Chính họ là một thứ bồi bút không hơn không kém, viết lách theo đơn đặt hàng, núp bóng trong tổ chức Văn Bút, để “cố đấm ăn xôi” một cách quyết liệt với mục đích xé nát tổ chức nhằm xóa bỏ dấu tích còn lại của người Việt quốc gia trên diễn đàn quốc tế.. Họ cố đấm dù không ăn được xôi đến độ một cách phi lý, phi văn hóa mà bất cứ ai có chút suy nghĩ cũng phải nghi ngờ chắc chắn đàng sau họ phải có một sức đẩy nào đó. Họ chính là “những kẻ vô lại may mắn” như nhà văn Phạm Ngũ Yên đã đặt tên trong một loạt bài tố cáo đích danh những tên vô lại này trước công luận vào năm 2008.

Họ là ai?

Họ cũng là những người vượt biển,vượt biên ra đi tìm tự do, nhưng sống “với vật chất và vì vật chất” nên theo thời gian, thời thế thế thời phải thế. Họ đã quay lưng, cúi đầu phục vụ trực tiếp, hay gián tiếp cho cục tuyên vận CSVN, sẵn sàng đâm vào vết thương lòng của tập thể người Việt tỵ nạn để kiếm lợi.

Họ là ai?

Họ là những thương gia, với quan niệm “chỉ làm thương mại, không làm chính trị”. Giấc mơ của họ là giấc mơ của những “đại gia” thời mới, được nhà nước ca tụng và tâng bốc trên tận mây xanh. Trước khi đặt vấn đề đầu tiên là “tiền đâu”; dĩ nhiên là họ phải chạy theo giai cấp thống trị, làm theo lệnh của bạo quyền để kiếm lợi. Vì vậy, với thành phần chỉ biết mua bán để kiếm lợi thì trách họ làm gì cho bận tâm. Với họ. quê hương dân tộc không bằng một quả chanh, khi vắt hết nước là liệng vỏ ngay. Gần đây, nhiều “đại gia” đổ tiền về làm ăn vì được đảng nâng bi ca tụng hết mình, nhưng chỉ một thời gian sau thì những đại gia này đều bị trấn lột sạch sành sanh… kêu Trời không thấu! Cái giá “không làm chính trị, chỉ biết làm ăn” họ đã phải trả một cách cay đắng.

Lời kết:

May thay, dân tộc Việt trường tồn qua mấy ngàn năm nay cũng nhờ vào hồn thiêng tổ tiên phù trợ, nên thành phần “Họ Là Ai” nói trên chỉ là thiểu số ung nhọt, sâu mọt trong đại gia đình dân tộc Việt mà thời nào cũng có trong lịch sử. Còn đại đa số những người bỏ nước ra đi tìm tự do thật sự từ năm 1975 đến nay, vẫn một lòng, một chí hướng, đó là giải thể chế độ cộng sản để đưa đất nước tiến lên trong tự do dân chủ. Ngày nào còn bóng dáng cộng sản là còn đấu tranh đòi quyền sống cho đồng bào ruột thịt đang chịu đựng trăm đắng ngàn cay ở quê nhà.

Ba mươi lăm năm rồi, mặc dù những hiện tượng chia rẽ trong hàng ngũ của chúng ta đã xảy ra vì địch và vì chính chúng ta tạo nên cũng có, nhưng những chiến sĩ can trường đã và đang âm thầm hay công khai đấu đầu với CSVN ở khắp mọi nơi vẫn kiên trì, bất khuất, vẫn một lòng với đại cuộc đấu tranh chống cộng. Ở quốc nội, các vị chân tu của các tôn giáo, các nhà đấu tranh cho dân chủ vẫn không sờn lòng đứng lên đòi quyền sống, quyền hành đạo, quyền được phát biểu tư tưởng, mặc dù bị bắt bớ giam cầm dã man trong suốt 35 năm qua. Ở hải ngoại, vẫn những chiến sĩ xung trận ngăn chặn mọi sự xâm nhập của CSVN trên mọi chiến tuyến. Xin cầu chúc “chân cứng đá mềm” tới những tấm lòng bất khuất mà thời nào họ cũng đứng lên trong dòng sinh mệnh của dân tộc Việt.
Là những người may mắn thoát khỏi nanh vuốt của tập đoàn cộng sản, chúng ta không thể nào ngồi yên để hưởng thụ, mà đã đến lúc phải góp sức vào công cuộc chung, tiếp tay với những anh hùng đang xả thân vì nước bằng cách vận động, góp tinh thần – dù chỉ là lời nói – cho quí vị lãnh đạo tinh thần, những nhà đấu tranh cho dân chủ ở trong nước đang ngày đêm gian khổ, sống chết trước sự đàn áp dã man của bạo quyền cộng sản.

Có như thế thì chúng ta mới không phụ lòng những anh hùng liệt sĩ đã nằm xuống cho chính chúng ta được sống. Có như thế thì mới không hổ thẹn với chính lương tâm mình mỗi khi nhìn lại chặng đường lưu lạc gian khổ suốt ba mươi lăm năm qua: “Ta đã làm được gì cho quê hương dân tộc”? Có như thế mới làm gương cho thế hệ trẻ trong việc gìn giữ nguồn gốc và tinh thần trách nhiệm đối với sự sinh tồn của dân tộc. Một Brian Doan, một Madison Nguyễn, một John Nguyễn… cũng chỉ là một thiểu số nhỏ bé, bé hơn cả những hòn sỏi khi ném xuống mặt hồ yên lặng, vẫn chưa đủ sức làm gợn sóng lăn tăn. Thế nhưng, mặt khác của vấn đề là sự tỉnh thức của chúng ta, của tập thể người Việt không cộng sản, đó là đoàn kết và cố gắng chăm sóc cho thế hệ nối tiếp gìn giữ truyền thống giáo dục gia đình.
Nhân mùa quốc nạn, xin được thắp nén hương lòng gửi đến hồn thiêng của các anh linh tử sĩ, đồng bào vượt biển, vượt biên đã anh dũng nằm xuống cho đất mẹ sớm nở hoa tự do. Ðồng thời cũng xin được nguyện cầu bình an cho những anh hùng dân tộc đang ngày đêm chiến đấu một mất một còn với CSVN trên mọi mặt trận.

Lão Gà Tre

TT băng nhạc Thuý Nga đã bán cho Six Flags tại VN

December 13, 2010

Đây là một tin đáng tin cậy từ đồng hương ở Toronto, Canada
Thuý Nga đã bán trung tâm của họ từ mùa hè năm 2009 cho chủ mới là Six flags tại VN tập đoàn này là chóp bu từ thủ tướng đứng làm chủ nhân, những Paris Bynight về sau ca sĩ trong nước rất nhiều, khi giới thiệu ông Ngạn nói “hầu hết ca sĩ hải ngoại” Nhưng kỳ thữc hầu hết ca sĩ trong nước!

Nguyễn Mậu Hiệp

và sau đây là thư của độc giả gởi cho Nguyển Ngọc Ngạn
Thưa anh Nguyễn Ngọc Ngạn,

Tôi bạo dạn viết vài dòng cho anh. Cứ xem đây là một người trong khán giả và độc giả rất ái mộ văn tài của anh từ sau khi đọc truyện “Nước Đục” của anh hơn mười năm trước. Tôi chưa từng được găp anh, nhưng với anh Tô văn Lai thì không lạ gì. Tôi biết anh Lai từ ngày ảnh đến Mỹ phải ngủ ở nhà các bạn bè, đi từng tiểu bang để bán các cuốn Thúy Nga rất vất vả để tạo nên một Trung tâm Thúy Nga ngày nay. Một tấm gương rất đáng kính phục.

Cuốn Thúy Nga 40 có Khánh Ly hát bài “Mẹ” hay gì đó với hình ảnh Máy Bay Trực Thăng Việt Nam Cộng Hòa Bắn Xuống Dân Chúng là một sự trình bày lào khoét. Dĩ nhiên là tôi biết ai thực hiện vì có thời gian người đó đã ở Mỹ và làm việc chung với tôi (và trở về định cư tại Việt Nam ).

LuuHuynh DirectorLuu Huynh Director .

Sau những phản ứng dữ dội của đồng bào VN tại Mỹ vì những hình ảnh láo khóet bôi lọ Quân Lực VNCH, thì TT Thúy Nga lại bình an vô sự và mọi người đã quên đi.

Người bạn trẻ đó lại làm một cuốn phim khác có tựa là “Áo Lụa Hà Đông” phát hành các đây khỏang 2 năm tại VN và hải ngọai. Lại cũng những cảnh quân đội của Việt Nam Cộng Hòa bắn vào trường học làm chết nhân vật nữ chính trong truyện phim. Lại một trình bày và tuyên truyền Láo Khoét!

LH va dien vien Ao Lua Ha Dong

Một số người vô tư cho là phim cảm động. Tôi chỉ biết chán nản lắc đầu. Ý thức của một số không nhỏ của những người xem phim trong cộng đồng VN ở đây quá kém, phải buồn lòng mà nói như vậy. Và dĩ nhiên đối tượng của tuyền truyền cộng sản luôn nhắm vào những người này!!!

Nhưng điều đáng nói, và nguyên nhân lá thư bỏ ngỏ này là vì trong một DVD Thúy Nga gần đây, anh (Nguyễn Ngọc Ngạn) đã nhắc đến tên người bạn trẻ đó để cám ơn và tuyên dương đã có công với Trung tâm Thúy Nga.

Tại sao anh không lờ đi, đừng tuyên dương như vậy, bởi vì hậu quả là sẽ có không ít người nghi ngờ thiện chí của Thúy Nga về đường lối “quốc gia”, anh có thấy như vậy không???

Tại sao một phim clip trong Thúy Nga 40 và phim “Áo Lụa Hà Đông” cũng của LH thực hiện đều luôn bêu xấu VNCH mà thực ra những tội pháo kích vào trường học, giết tập thể dân chúng toàn là do người cộng sản làm khi chiến tranh đang tiếp diễn tại Việt Nam vào 35 năm trước!!!

Anh Tô văn Lai có quyền về Saigon tính chuyện làm ăn, thì phải giao thiệp với cộng sản, cũng như LH nếu ở Mỹ thì khó có tiền để làm phim nên phải dựa vào guồng máy cai trị để Được Làm Phim. Năm nay đã hơn 40 tuổi, LH vẫn còn “trẻ” và mù mờ về “quốc gia dân tộc” thì sự chọn lựa để đứng về phía nào có lợi cho mình là điều dễ hiểu.

Khi con người có ý thức thì một Bill Gates khi lập công ty Microsoft cũng chỉ khoảng 20 gì đó, và Nguyễn Thái Học của Việt Nam Quốc Dân Đảng cũng chỉ dưới 24 tuổi. Nhưng tôi không trách LH vì mỗi người đều có lý tưởng dù có đi sai đường. Những tai hại mà LuuHuynh tuyên truyền là có bộ máy của cộng sản ở đàng sau điều khiển, tôi chỉ tiếc là TT Thúy Nga và anh dính vào đó.

Dính vào cộng sản thì chỉ có thân bại danh liệt, đừng mong nhờ chúng mà được vinh thân phì da.

Anh là nhà văn, không nên để những điều đó làm vẩn đục sự nghiệp của mình.

Còn anh Tô văn Lai, đã xưng là giáo sư thì đã từng đi dạy những thế hệ trẻ, cũng không nên để tiểu sử của mình dính vào bất cứ một thằng Việt cộng nào trong những năm cuối đời. Hãy nhìn Nguyễn Cao Kỳ thì biết, thật tội nghiệp, không biết ông ta đã mở mắt chưa!!!

TG.