Archive for January 2011

GÓP Ý VỀ DVD” CÁNH HOA THỜI LOẠN” CỦA TRUNG TÂM ASIA.

January 28, 2011

Trong cuộc chiến bảo vệ lý tưởng tự do, dân chủ tại miền Nam Việt Nam trước 1975, ngoài nam giới, được coi là thành phần quan trọng đóng góp vào sự sống còn của miền nam suốt hơn 20 năm; thì phải nói là vai trò vô cùng quan trọng của giới phụ nữ, sự hy sinh, kiên cường của họ cũng không kém nam giới trong công cuộc” bảo quốc an dân”, tiếp nối truyền thống bất khuất của Hai Bà Trưng, bà Triệu, cô Giang, cô Bắc…với tôn chỉ: ” giặc đến nhà, đà bà phải đánh”. Được chứng minh qua quá trình lịch sử, truyền thống của dân tộc Việt Nam, khác hơn Hán Tộc, chỉ dành nhiều quyền hành từ:” tề gia, trị quốc bình thiên hạ” cho nam giới một cách bất bình đẳng về mọi phương diện, như câu:” nhất nam viết hữu, thập nữ viết vô”, nên mới có chuyện một thiếu nữ tên Hoa Mộc Lan, muốn tham gia và việc nước, phải cải trang thành nam giới để tòng quân.

Do đó trong quân lực Việt Nam Cộng Hòa, đã có khoảng 10 ngàn nữ quân nhân, phục vụ trong hầu hết các quân binh chủng, từ tiền tuyến với các đơn vị tác chiến, đến hậu phương như ngành trợ tá, xã hội, cảnh sát, tình báo….họ đã anh dũng chiến đấu, cũng hy sinh một cách thầm lặng như bao chàng trai thời đại.

Ngoài ra còn có các bà vợ lính, mẹ lính, chị em lính….cũng đóng góp không nhỏ công sức ở hậu phương: vẹn tình nhà, lo con cái, cha mẹ già…. để chồng, con, em của họ được chút yên tâm trên đường quân hành, diệt giặc, bảo vệ bờ cỡi, biên cương. Hình ảnh hào hùng của người phụ nữ Việt Nam thời chinh chiến quả đáng khâm phục, nên họ chẳng hổ thẹn qua hai câu thơ, như nam giới vậy:

” Sống trọn lòng trung cùng tổ quốc.
Chết tròn đạo nghĩa với non sông”.

Sau năm 1975, hầu hết quân nhân cán chính thuộc chính quyền Việt Nam Cộng Hòa đã bị bọn giặc hung hăng, bản chất tàn bạo, tam vô, bọn chúng từ miền bắc vô đây và bọn ác ôn, khủng bố du kích dốt nát từ bưng biền miền nam, cùng với bọn” nằm vùng” xuất đầu lộ diện, ra tay hành hạ trong hệ thống tù đày dã man nhất trong lịch sử nhân loại, nhưng luôn được ngụy trang là” trại cải tạo”.

Trong hoàn cảnh bi đát và vô cùng đen tối ấy của đất nước, thì người phụ nữ Việt Nam lại bị gánh chịu bao gian truân, thử thách trước mắt, khi mà nhà tù LỚN, là cái xã hội mới, được mệnh danh là: ” xã hội chủ nghĩa”, luôn đầy ác cảm, phân biệt đối xử của bọn Việt Cộng bày ra để hành hạ những người đối đầu với chúng, trong đó có cả gia đình, thân nhân do là tập đoàn ăn cướp, gian manh, phản dân, bán nước, có truyền thống làm tay sai từ đế quốc Nga đến Trung Cộng gây ra.

Nhiều gia đình quân nhân cán chính đã bị lùa về những vùng rừng thiêng, nước độc, vùng tử địa, được chúng mệnh danh là” kinh tế mới” và đương nhiên là thành phố do mồ hôi nước mắt của dân gầy dựng cả đời, bỗng chốc sau cuộc” đổi đời bi thảm” trở thành” chiến lợi phẩm” cho lũ ăn cướp, tha hồ mà tịch thu, chia chác với nhau. Đó là bài bản ăn cướp được che đậy bằng hai chữ” cách mạng”, nhưng rồi cũng phơi bày dã tâm qua lời nói của tên ác ôn Nguyễn Hộ:” nhà chúng ta ở, vợ chúng ta lấy, con chúng ta bắt làm nô lệ”, đó là thực trạng bi thương cho dân miền Nam sau ngày 30 tháng 4 năm 1975.

” Thành phố cũ, tràn ngập người chế độ mới.
Kinh tế mới, đày đọa người chế độ cũ”

Đảng Cộng Sản Việt Nam” lạc hậu” kéo nhân loại quay ngược về” thời kỳ đồ đá” đã chấm dứt hàng triệu năm, nay được lập lại với chế độ” bộ lạc thời đại” của thời ăn lông ở lõa: thời bộ lạc, thường xảy ra những cuộc chiến dành hang động, vùng săn thú.. Bộ lạc thắng trận đã tàn sát hết trai tráng, hãm hiếp phụ nữ và bắt những người còn lại, trong đó có con cháu kẻ bại trận, làm nô lệ suốt đời. Ngày nay Việt Cộng làm hơn thế nữa, chúng còn bắt dân bán làm lao nô, phụ nữ làm nô lệ tình dục tại nhiều nước trên thế giới.

Trong lịch sử đảng Cộng Sản Nga, tên hung thần Lenin từng bị Nga Hoàng bắt cầm tù vì tội phản nghịch; tuy nhiên Nga Hoàng còn nhân đạo, nếu ở Trung Hoa, thì bị tru vi tam tộc, thì còn sống đâu để” làm cách mạng?”. Trong thời gian Lenin ở tù, hắn nhìn thấy thân nhân thăm nuôi mà đau lòng, nên than là:” Người ở tù, không đau khổ bằng những người đứng cạnh nhà tù”.

Sau cái gọi là” cách mạng tháng 10 năm 1917″ tại Nga, Lenin và những tên Cộng Sản khác như Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh, Kim Nhật Thành, Fidel Castro…. đã áp dụng lối tù đày” theo định hướng xã hội chủ nghĩa”, tức là người nào bị tù, được hưởng” chế độ nhà nước” là: bị đói thường trực ( do lương thực không đủ ăn hàng ngày) để” biến từ người xuống vượn, mất có 3 năm” so với quá trình” từ vượn lên người, mất mấy triệu năm”. Bịnh tật không thuốc men, thầy thuốc chăm sóc, nên bịnh nhân có toa thuốc” khắc phục” là thần dược, nếu có thêm Kamycine, là coi như tận diệt tất cả các loại siêu vi, vi trùng, khi bịnh nhân hết thở sau khi dùng thần dược do Nga-Tàu chế tạo. Nơi ở hoàn toàn mất vệ sinh, như nhà cầu rất ít so với nhân số, quần áo không có ( phải tự túc từ gia đình). Lao động khổ sai, cũng ngụy trang bằng câu:” lao động vinh quang, lao động tốt, cải tạo tốt, lao động là thước đo mức độ tiến bộ)… để giết dần tù nhân bằng cực hành lao cải. Trong số nam tù nhân, cũng có mặt những nữ quân nhân, họ cũng bị kẻ ác hành hạ dã man trong ngục tù, nên” giặc đến nhà, đàn bà cũng bị bắt”; đó là cảnh quốc phá, gia vong, xảy ra sau khi đất nước rơi vào tay giặc.

Sau cuộc đổi đời bi thương, nhiễu nhương dân lành, lộ hẳn bản chất của một băng đảng siêu cướp:” cách mạng vùng lên để giết người”, biết bao phụ nữ thuộc gia đình quân nhân cán chính miền Nam, dù không ở trong trại tù, nhưng tất cả đều bị phân biệt đối xử trong” trại tù lớn” là xã hội, với các tên cai ngục là” ủy ban nhân dân” ấp, xã, huyện, tỉnh, công an, cán ngố, cán dốt, những kẻ gọi là” gia đình cách mạng” dựa hơi và có thêm bọn” ăn-ten” là” Việt Cộng ba mươi”….là vua chúa, cường hào ác bá thời đại tại hầu hết các địa phương. Người phụ nữ Việt Nam, dù không bị tù đày, nhưng cũng bị ảnh hưởng nặng nề: thay chồng nuôi, dạy đàn con nhỏ, cha mẹ già yếu, chắt chiêu từng lon gạo, đồng bạc để chờ đợt thăm nuôi.

Những người vợ lính, công chức bị tù cải tạo, từng đêm thao thức, nghe ngóng từ” bước chân lao cải, những đợt chuyển trại”…thay vào hoàn cảnh, trước đây” từng đêm hồi hợp khi nghe tiếng súng từ xa vọng về”. Sau khi vượt thoát khỏi chế độ Việt Cộng, định cư tại các nước dân chủ Tây Phương, người phụ nữ Việt Nam cũng đóng góp công sức nơi xứ lạ quê người, hy sinh mọi thứ, chấp nhận cực khổ, để cùng chồng vừa lo làm kiếm ăn, vừa lo con ăn học thành tài, lo gởi” chút quà cho thân nhân” còn kẹt lại quê nhà; người phụ nữ hải ngoại lắng nghe từng hơi thở của cha mẹ già yếu, thân nhân qua đường dây điện thoại” đắc nhất thế giới” của Việt Cộng, để kịp thời gởi tiền về giúp đỡ…

Người phụ nữ Việt Nam chính là những chiến sĩ thầm lặng” thắng không kêu, bại cam chịu” để chu toàn trách nhiệm, dù phải gánh chịu bất cứ nghịch cảnh nào. Tuy nhiên, trong băng nhạc DVD 66, do trung tâm Asia thực hiện, mang chủ đề CÁNH HOA THỜI LOẠN, là một băng nhạc rất hay, gây xúc động, có ý nghĩa qua sự giới thiệu của các M.C, phần trình bày của các ca sĩ….nhất là hình ảnh của những phụ nữ kiên cường trong hàng ngũ Nữ Quân Nhân trước và sau năm 1975. Nhưng trong phần giới thiệu những” cánh hoa thời loạn”, chương trình lại giới thiệu” PHU NHÂN CỦA CỐ TỔNG THỐNG NGUYỄN VĂN THIỆU”, bà đứng lên, gây ngạc nhiên và bất bình cho một số người xem. Nhiều người thắc mắc: không biết bà tổng thống Thiệu đã làm gì đóng góp vào cuộc chiến bảo vệ đất nước trước năm 1975?. Bà Thiệu đã có đóng góp gì cho cộng đồng người Việt tỵ nạn hải ngoại kể từ ngày theo chồng” tháo chạy trước” để sống yên lành, no ấm tại các nước dân chủ? Bà Thiệu có xứng đáng để được” vinh danh” như những” cánh hoa thời loạn” không?

Sau khi kiểm nghiệm sự thất bại miền nam, thi ai cũng biết là sau cuộc đảo chánh ngày 1 tháng 11 năm 1963 do đám tướng phản loạn do trung tướng Dương Văn Minh cầm đầu, gồm có các tướng phản như: Trần Thiện Khiêm, Trần Văn Đôn, Tôn Thất Đính, Mai Hữu Xuân, Đổ Mậu….thời đó ông Thiệu chỉ mới mang cấp bậc đại tá, nhưng ông ta lại là người đóng góp rất nhiều công lao, làm tư lịnh sư đoàn 5 bộ bịnh, được ghi nhận là” đánh với quân phòng vệ thì giỏi hơn đánh với kẻ thù Việt Cộng”.

Chính nhờ lối đánh” khôn nhà dại chợ” nầy do đại tá Nguyễn Văn Thiệu chỉ huy, mà Liên Đoàn Phòng Vệ Phủ Tổng Thống không cự lại, nên cuối cùng, tổng thống Ngô Đình Diệm và cố vấn Ngô Đình Nhu đành bỏ đi nơi khác, sau cùng bị bắt và bị thảm sát dã man (đây là tội ác mà những kẻ đảo chánh phải hoàn toàn chịu trách nhiệm với riêng gia đình chí sĩ Ngô Đình Diệm và dân tộc Việt Nam, sau hậu quả cuộc phản loạn ấy).

Nếu năm 1963, không có đảo chánh, thì Việt Cộng không thể ngóc đầu nổi qua quốc sách ấp chiến lược thành công, kinh tế nông thôn phát triển…Sau khi đảo chánh, đám phản tướng do Dương Văn Minh lãnh đạo, bị ảnh hưởng sâu đậm từ đám” giặc thầy chùa” khối Ấn Quang với một số” quân sư quạt máy đầu trọc thân hay Việt Cộng nằm vùng giả dạng làm tu sĩ; do đó mà đám tướng tá phản loạn lại cố tình bỏ ngõ quốc sách ấp chiến lược, đưa dần nông thôn mất an ninh. Ngoài ra đám phản tướng nầy còn thả nhiều cán bộ Việt Cộng quan trọng như tên Nguyễn Ngọc Ban, tức là Mười Hương về mật khu…như vậy, ông Thiệu là một trong những người đã tạo thời cơ cho Việt Cộng được phục hồi lực lượng để sau nầy tiến chiếm miền Nam.

Sau thời kỳ tranh quyền, từ cuộc chỉnh lý của trung tướng Nguyễn Khánh, đến gã cư sĩ” Budhha Child” Thích Thịt Cầy” là Cẩu Cao Cầy” nhờ thời cơ mà lên làm chủ tịch ủy Ban Hành Pháp Trung Ương, đến năm 1967, ông Thiệu nhảy lên làm tổng thống và thành lập đệ nhị Cộng Hòa, với hiến pháp ngày 1 tháng 7 năm 1967. Có thể nói là” thời kỳ ông Thiệu cầm quyền, miền Nam suy yếu dần và sau cùng là cũng chính ông Thiệu đã giúp Việt Cộng tránh được thiệt hại như trận Tổng Công Kích Mậu Thân 1968: Việt Cộng nhờ ông Thiệu tạo thuận lợi qua những hành động” trái với nguyên tắc chiến thuật và chiến lược”, nếu không ngu xuẩn, cũng mang ý đồ thâm độc, đưa đến sự thất thủ miền Nam chỉ trong vòng 55 ngày:

-Ban lịnh Tái Phối Trí lực lượng: với lịnh lạc bất nhất” sáng rút, chiều tái chiếm”, gây rối loạn quân khu 1, tạo cảnh cho trung tướng Ngô Quang Trưởng trong việc điều quân, khi mà quân trong tay mình, đang điều động, lại bị trung ương xen vào, phá hoại một cách ngu xuẩn, có chủ ý. Nên nhớ là nguyên tắc và bài học chiến thuật được dạy các quân trường như Võ Bị (Ông Thiệu từng thụ huấn, sau làm chỉ huy trưởng, giữ những chức vụ quan trọng..), thì chiến thuật rút lui rất quan trọng, phải có thời gian, nhất là rút lui cả quân đoàn, phải mất ít nhất vài ba thắng, để bảo vệ an toàn quân ta, dân chúng, kho tàng, cơ sở…tránh lọt vào tay địch…

-Trói chân trung tướng Trưởng khi các đơn vị tổng trừ bị như Thủy Quân Lục Chiến, Dù, Biệt Động quân…trở thành” bất khiển dụng” nên chỉ nằm chờ VC đến thanh toán và ” tiếp quản”.

-Tạo rối loạn quân khu 1 và 2, gây nên cảnh chết chóc trên đại lộ kinh hoàng, mang tên”di tản chiến thuật”, là trách nhiệm của ông Thiệu đối với quân cán chính, gia đình, dân chúng di tản theo.

-Ông Thiệu vô trách nhiệm, sau khi gây ra tan tác cho quân đội, ông đã” tháo chạy” trước và trở thành” chiến sĩ ra khơi” cùng với một số thuộc cấp thân tín. Một điều đáng trách nữa là: suốt thời gian sống an nhàn ở nước ngoài, ông Thiệu chẳng có chút lương tri, không hề đi thăm viếng bất cứ trại tỵ nạn nào, trái lại vào năm 1980, ông ta còn tuyên bố khi được các cơ quan truyền thông hỏi về vấn đề thuyền nhân bỏ nước ra đi tìm tự do:” mấy người đó đâu mắc mớ gì đến tôi”.

Tuy nhiên, ông Nguyễn Văn Thiệu đã từng mang dã tâm là muốn bán đứng người Việt hải ngoại lần nữa, làm lợi cho Việt Cộng lần nữa: khi ông ta bí mật hội đàm cùng với tên” đại tá Ngầu-Pín” thuộc” quân hại nhân dân”; những thế lực ma quỷ nầy gọi là” Hội đàm Paris 2″, rồi sau đó chính ông Thiệu và một số thuộc cấp thân tín, vào năm 1997, cho ra đời cái tổ chức gọi là:” Phong Trào Xây Dựng Dân Chủ và Tái Thiết Đất Nước”, nhìn cái tựa đề tổ chức, ló ngay cái đuôi chồn” hòa hợp hòa giải với đảng cướp Việt Cộng, theo định hướng xã hội chủ nghĩa”.

Một điều đáng lưu ý là: trước khi đi lính, ông Thiệu vốn là một huyện ủy thời Việt Minh, mà sau nầy, ai cũng rõ là tổ chức nầy trở thành công cụ cho đảng Cộng Sản Việt Nam, do tên quốc tặc Hồ Chí Minh cầm đầu, đã” quá độ” tình yêu nước dân chúng gắng liền với” xã hội chủ nghĩa” để phục vụ quyền lợi quan thầy Nga-Tàu mà thôi.

Được biết, năm 1924, tên Việt gian Hồ Chí Minh mò sang Nga, được quan thầy ban đặc ân cho học một khóa khủng bố, tuyên truyền, thủ đoạn gian manh, kỷ thuật lừa đảo tại trường Công-Nông, hắn tâm đắc nhất một tài liệu học tập là” quyển Tỉnh Ủy Bí Mật”, nên hắn chú tâm đến việc tổ chức” hạ tầng cơ sở” từ tỉnh, huyện, xã… để phát triển tà thuyết Cộng Sản, bành trướng thế lực Liên Sô tại Á Châu, theo lịnh quan thầy.

Thời đệ nhất Cộng Hòa, tổng thống Ngô Đình Diệm chú tâm đến mặt trận” đấu tranh chính trị” nên ngành Tâm Lý Chiến được nhiều quyền hạn trong công tác: mỗi khi có một quân nhân ngành Tâm Lý Chiến đến các tiểu khu, được các giới chức địa phương tiếp đón, không dám coi thường.

Thời đệ nhị Cộng Hòa, tổng thống Nguyễn Văn Thiệu, là người từng hoạt động trong hàng ngũ Việt Minh, đáng lẽ ra, ông ta phải biết vai trò vô cùng quan trọng của ngành Chiến Tranh Chánh Trị, được huấn luyện kỷ lưỡng về trình độ văn hóa, kỷ năng chống lại tà thuyết Cộng Sản. Ông Thiệu thừa biết chức” chánh trị viên” tại các đơn vị từ cáp đại đội và tiểu đoàn thời Việt Minh là rất quan trọng, quyền hạn nhiều. Thế nhưng ông Thiệu lại không sử dụng tiềm lực nầy, hình như ông có” ý đồ” thâm độc, là:” không muốn đánh Việt Cộng, như thời làm tư lịnh sư đoàn 5: ” nổi tiếng sau vụ đảo chánh 1 tháng 11 năm 1963:” đánh quân ta giỏi hơn đánh với Việt Cộng”.

Cho nên, thời ông Thiệu làm tổng thống kiêm tổng tư lịnh quân đội, ngành Chiến Tranh Chánh Trị bị bạc đãi nhất trong các quân binh chủng, họ chỉ làm phó như: đại đội phó, tiểu đoàn phó, tham mưu phó..”, dù có Trường Đại Học Chiến Tranh Chánh Trị, thành lập từ năm 1966, đến năm 1975, được 6 khóa, là nơi đào tạo nhiều cán bộ có khả năng về văn hóa có trình độ đại học, lẫn khả năng quân sự (được thụ huấn quân sự tại Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam).

Các sinh viên từ trường Đại Học Chiến Tranh Chánh Trị, mang lý tưởng quốc gia, tình nguyện, thi tuyển…nên được trang bị vũ khí tư tưởng, có khả năng đối đầu với tà thuyết Cộng Sản một cách hữu hiệu; thế nhưng khi ra trường, đa số bị sử dụng sai và gần những tháng cuối cùng, họ bị đưa đi làm phân chi khu phó, là lối” nướng quân” sau cùng của ông Thiệu.

Nhiều nghi ngờ về cách hành xử của ông Thiệu, gần giống như là một” siêu điệp” như: vụ nhận dễ dàng cụm tình báo chiến lược A-22 vào Dinh Độc Lập nằm vùng, trong vai trò cố vấn an ninh ( một trung tướng, có nhiều kinh nghiệm chiến trường, tình báo, lại dễ dàng nhận một số kẻ không phải là quân nhân, có kinh nghiệm vào làm chức cố vấn an ninh cho mình, thật đáng nghi ngờ).

Một điều nguy hiểm khác là: tên Huỳnh Văn Trọng cùng đồng bọn, có kế hoạch vận động với ông Thiệu để tiếp quản miền nam” trong vòng trật tự” khi chúng được ông giao cho nắm những chức vụ quan trọng như thủ tướng, những tên khác nắm những chức vụ như bộ trưởng nội vụ, bộ trưởng kinh tế, giám đốc cảnh sát…nếu không có ngành cảnh sát đặc biệt phát giác, thì tác hại của cụm tình báo A-22 khôn lường, với nhiều người quốc gia, tướng lãnh, bị tàn sát bằng chính luật lệ của nền đệ nhị Cộng Hòa, thật là” gậy ông đập lưng ông”.

Theo như kế hoạch của cụm tình bao A-22, lợi dụng việc cải tổ nội các, chúng dự định” tiếp thu” luôn bộ máy đầu não miền Nam với những chức vụ:

– Thủ tướng: Huỳnh Văn Trọng
– Bộ Trưởng Nội Vụ: Vũ Ngọc Nhạ.
-Tổng Giám Đốc Cảnh Sát Quốc Gia: Lê Hữu Thúy.
– Bộ trưởng Thông Tin: Bùi Nhượng Thắng.
– Bộ trưởng kinh tế tài chánh: Nguyễn Xuân Hòe….
Ngoài ra Hà Nội còn phối hợp công tác với luật sư Trần Ngọc Liễng, dân biểu Lý Quí Chung… để thành lập cái gọi là” chính phủ ba thành phần”…

Quân lực VNCH lừng danh kiên cường, dũng cảm, nhưng tất tiếc là cấp chỉ huy như ông Thiệu, làm tan hàng một cách tức tưởi. Do đó ông Thiệu không xứng đáng là một binh nhì, huống chi là trung tướng trong quân lực VNCH. Người ta thường cho là: ” đàng sau sự thành công của người đàn ông, có bóng dáng của người đàn bà”. Như vậy, đàng sau ông Thiệu, có bà Thiệu, là người đàn bà sung sướng, từng là” đệ nhất phu nhân” miền Nam, hưởng nhiều tiện nghi vật chất nhất trong những phụ nữ khác.

Người viết bài nầy có người bạn tù rất thân là thiếu úy Nguyễn Thanh Liêm (*), sau trận An Lộc 1972, thuyên chuyển về Phủ Tổng Thống, làm trong cục bảo vệ. Anh Liêm có người tình, là cô giáo ở Tây Ninh, nhưng sau 1975, anh bị tù, thế mà cô giáo ấy vẫn đi thăm nuôi đều đặn, chờ ngày người tình về, tròn mộng ước ban đầu. Hình ảnh cô gái ấy là tấm gương tiêu biểu của người phụ nữ Việt Nam, quả xứng danh là” cánh hoa thời loạn”.

Trong thời gian ở chung trong tù, cùng đội lao động, ăn cơm chung tổ với anh Liêm, được anh cho biết là: bà Thiệu rất phung phí, mỗi lần bà bảo” đi chợ” tức là đi chợ Bangkok, chớ không phải chợ Bến Thành…hay bất cứ khu chợ nào tại Sàigon. Ngay cả bà Thiệu thèm ăn me, cận vệ cùng với bà lên máy bay đi Bangkok, vì bà không thích ăn me Việt Nam, thật là quá đáng. Trong khi đó, tại những tiền đồn hẻo lánh, các vùng nông thôn…biết bao bà vợ lính chắc chiêu từng đồng lương lính để lo những bửa ăn đạm bạc cho chồng, con, như vài câu thơ của một người lính, trong DVD” Lá Thư Chiến Trường” như:” được ăn cũng là may, có khi ba bốn ngày, không ăn và không uống”.

Những ai từng” trấn thủ lưu đồn” trong các đơn vị nghĩa quân, địa phương quân, mới thấy sự hy sinh cao cả của các bà vợ lính: bình thường lo cơm nước cho chồng, lúc địch tấn công, lo tiếp đạn và khi chồng ngã gục, tiếp tục cầm súng chiến đấu cho đến hơi thở cuối cùng. Những lúc đồn bị bao vậy, gạo tươi lẫn gạo sấy cạn kiệt, những bà vợ lính đành phải hái cả cải trời, rau muống đồng, đọt lan… mọc hoang trong đồn, luộc, chấm với muối hay nước mắm, xì dầu, để chồng có những bửa ăn tạm thời, có sức mà đánh giặc, chờ quân tiếp viện đến giải vây.

So với tấm gương cả vợ cố trung tướng Nguyễn Viết Thanh, thì bà Thiệu chẳng xứng đáng” xách dép” cho người phụ nữ nầy: theo lời kể của trung tá Lại Văn Tiền ( sĩ quan phòng nhân viên, quân đoàn 4) kể lại cho các anh em tù sau 1975 ở Chi Lăng như sau: lúc trung tướng Nguyễn Viết Thanh làm tư lịnh quân đoàn 4, bà vợ phải nuôi heo trong dinh tư lịnh để phụ thêm tiền lương. Có một anh lính gác cổng, có lòng tốt, nhìn thấy bà tướng, hàng ngày nấu cháo heo, làm việc cực khổ, nên sau giờ gác, anh tình nguyện làm giúp bà. Một hôm, tình cờ ông tướng Tư Lịnh về, thấy vậy, bèn gọi anh lính tốt bụng tới và nói là:” đây không phải là nhiệm vụ của anh, nếu anh làm như vậy lần nữa, tôi sẽ thuyên chuyển anh đi nơi khác”.

Quả phụ của đại úy Quách Dược Thanh là bà Giao Kim Kiều, vốn là một nữ quân nhân, sau đó giải ngũ vì có đông con, bà lo buôn bán tảo tần để nuôi đàn con trong khi chồng đang phục vụ trong quân đội. Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, bà gặp bao khó khăn do bọn ác ôn Việt Cộng phân biệt đối xử và chồng bị sát hại dã man trong trại tù Vườn Đào. Bà cắn răng chịu đựng, sau đó dắt 4 đứa con dại vượt biển tìm tự do, nay định cư ở Hoa Kỳ, các con đã thành đạt…Như nữ đại úy Nguyễn Thị Bé Bảy, dù di tản năm 1975, nhưng bà vẫn hăng say hoạt động, cùng chồng là ông Bùi Dương Liêm, thực hiện chương trình truyền hình tại vùng Hoa Thịnh Đốn từ hơn 20 năm qua…. được biết chị Bé Bảy cũng có đứa con gái, nối nghiệp cha mẹ, nay là nữ thiếu tá không quân Hoa Kỳ, chị Bé Bảy tự hào:” ba đời mang giày sô”

Đây chỉ là một số những câu chuyện nhỏ, để vinh danh biết bao phụ nữ kiên cường, từ binh nhì đến cấp tướng, là những tấm gương sáng mà hậu thế noi theo. Tuy nhiên, bà cựu đệ nhất phu nhân Nguyễn Văn Thiệu là không phải là” cánh hoa thời loạn”, bà cũng như ông Thiệu, thật như câu” nồi nào vun nấy”, đúng với câu:

” Thời đương quyền, bổng lộc cao sang.
Khi hữu sự, đâm đầu chạy trước”

Do đó, trung tâm Asia, sau khi giới thiệu đa số là những anh thư nước Việt, xứng đáng là” cánh hoa thời loạn” thì lại giới thiệu bà Thiệu, khiến người thưởng thức dĩa DVD bị khựng lại, như đang ăn dĩa cơm chiên ngon, mà lại thấy” con dán” nằm dưới đáy chén, hay đang nhai cơm mà cắn trúng cụt sạn.

Người ta dễ tha thứ nhau do sơ xuất, với câu:” nhân vô thập toàn”. Tuy nhiên, nếu việc làm có chủ ý thì khó chấp nhận, tha thứ, như vụ nhà văn Ngã Ba Ông Tạ với DVD lừng danh” đánh phá quân lực VNCH” là B-40, do trung tâm Thúi Nga cố tình tung ra để thăm dò phản ứng dư luận người tỵ nạn, để chuẩn bị” tiến công” vào mặt trận văn hóa vận trong tương lai. Như vậy, chuyện trung tâm Asia, giới thiệu một” cánh hoa thời loạn Dỏm” là có chủ ý, hay là bị áp lực nào? Cho nên từ nay, trung tâm Asia nên cẩn trọng trong việc vinh danh những người xứng đáng, bằng không dễ trở thành trò hề và gây nên phản tác dụng, làm hỏng cả một băng nhạc công  phu, có giá trị, nếu Asia còn muốn nhận được sự ủng hộ của đồng bào tỵ nạn hải ngoại lâu dài. Cũng như trong DVD vinh danh nhạc sĩ Anh Bằng, trung tâm lại đưa nhà văn Toàn Phong, đại tá, khoa học gia Nguyễn Xuân Vinh lên phát biểu. Được biết, từ ngày đại tá Nguyễn Xuân Vinh tham gia, thành lập ra thêm” Hội quân nhân quốc doanh”, bị ảnh hưởng từ băng đảng Việt Tân, thì tập thể quân nhân quân lực VNCH bị” chia thành hai phe”, gây phân hóa tình” huynh đệ chi binh”, cũng là tựa đề bài hát, tâm tình của nha sĩ Anh Bằng thời các phản tướng tranh quyền sau đảo chánh 1 tháng 11 năm 1963. Do đó, gần đây, ngày quân lực 19 tháng 6 hàng năm được tổ chức hai nơi, làm đau lòng lính lắm quí vị ơi!

Đây chỉ là ý kiến đóng góp, trong tinh thần xây dựng, để tránh những sai phạm” không cần thiết” trong tương lai, biết đâu sau nầy, trong một buổi ca nhạc, bỗng có mặt của nguyên, nay là cựu” đệ nhất phu nhân” của Chủ tịch Ủy Ban Hành Pháp Trung Ương Nguyễn Cao Kỳ là Đặng Tuyết Mai ngồi hàng ghế danh dự, chẳng lẽ trung tâm Asia lại giới thiệu với niềm ưu ái như bà Thiệu hay sao?. Xin trung tâm nên dẹp bỏ cái tiền lệ nầy để tránh những bất lợi sau nầy. Được biết trước đây, có lần bà Đặng Tuyết Mai cũng được Trung Tâm Asia mời làm M.C, cũng vun vít nói năng, nhưng sau nầy thì đã trở về Việt Nam lập quán phở, với hơn 40 năm kinh nghiệm” nấu phở”, hy vọng trở thành tiệm phở BỐN TỐT:” nước lèo tốt, thịt tốt, ra tốt và người tiếp thị tốt”, nhằm” nâng cao chất lượng: nấu phở” của một cựu đệ nhất phu nhân, phục vụ nhân dân và đảng bác./.

Trương Minh Hòa
09.09.2010

Advertisements

Các du học sinh Việt Nam dính líu vào vụ trộm danh tính, gian lận Credit Card

January 28, 2011

Nguyễn Dương, viết theo báo Star Tribune, Jan 03, 2011

Hãy giữ thông tin cá nhân cẩn thận khi dùng thẻ để thanh toán (Ảnh chỉ mang tính minh họa). Photo courtesy: Internet

Cali Today News – Trong bản tin “Cyber crime trail leads to Winona State students” của Dan Browning trên tờ Star Tribune ra ngày 1 tháng 1, 2011, có nói đến chuyện các du sinh Việt Nam dính líu vào tội ác ăn cắp các hồ sơ cá nhân để ăn cắp tiền credit card lên đến hàng triệu Mỹ kim, và vụ này có dính líu đến các tổ chức bí mật từ Việt Nam.

Theo bài báo này, cuộc điều tra của Bộ An Ninh Nội An của Hoa Kỳ đã tiến hành một chiến dịch điều tra mang tên Operation eMule và kết quả là liên quan đến 2 sinh viên Việt Nam mới 22 tuổi đang du học tại trường Winona của tiểu bang Minesota. Hai sinh viên này có tên là Tram Vo và Khoi Van, đến Mỹ du học bằng Visa F1. Với visa này, sinh viên du học chỉ được phép lao động có trả lương trong trường đại học và không được phép đi làm bên ngoài.

Những sinh viên du học này bị tình nghi là có liên quan đến một tổ chức tội phạm trên mạng rất quy mô và có cơ sở tại Việt Nam . Tổ chức này đã ăn cắp hồ sơ cá nhân của rất nhiều người Mỹ, và lạm dụng những hồ sơ cá nhân này để mua hàng và lừa đảo lên đến hàng triệu Mỹ kim.

Ông Jason Calhoun, một chuyên viên điều tra gian lận của công ty Rosetta Stone đang hợp tác với các trinh sát điều tra liên bang về vụ này cho biết là “Đây là một vụ gian lận lớn”!

Theo các tài liệu của hồ sơ tòa án liên bang và ông Jason Calhiun nói trên thì có nhiều công ty lớn bị dính vào vụ lừa đảo này, trong đó có eBay, PayPal, Amazon, Apple, Dell và Verizon Wireless,…

Theo các giới chức điều tra, thì vụ gian lận này thực hiện qua việc ăn cắp những hồ sơ tên tuổi cá nhân, rồi dùng những hồ sơ dữ liệu cá nhân đó, để mở các trương mục ở các công ty eBay, PayPal và US Banks. Rồi qua những trương mục này, các tay gian lận đã bán những món hàng rất đắc tiền và nổi tiếng với giá thật rẻ. Người bán các món hàng này dùng những trương mục ngân hàng đã ăn cắp, rồi mua hàng hóa bán lại. Và khi mà các nạn nhân bị ăn cắp hồ sơ cá nhân phát hiện thì họ lại từ chối, phản đối các khoản tiền phải trả vì họ không hề mua các món hàng nói trên.

Theo sự tiết lộ của thẩm phán tòa án liên bang tại St. Paul vào ngày 29 tháng 12, 2010 thì hai sinh viên du học từ Việt Nam nói trên đã kiểm soát hơn 180 trương mục mở tại công ty eBay và hơn 360 trương mục khác từ công ty PayPal. Những trương mục này được mở từ các hồ sơ dữ liệu cá nhân bị đánh cắp.

Bà Susan Higginbotham, 49 tuổi, ở thành phố Bemidji, là một trong những nạn nhân của vụ ăn cắp hồ sơ dữ liệu cá nhân nói trên. Bà ta phát hiện ra ai đó đã ăn cắp hồ sơ cá nhân của bà vào tháng 1 năm rồi, khi mà bà ta bắt đầu nhận được thư từ các nhà băng, khi họ chào mừng bà ta trở thành những khách hàng mới của họ. Bà nói thêm vào hôm thứ sáu vừa qua là “Thỉnh thoảng có tới 7 hay 8 lá thư chúc mừng như thế trong một ngày. Và điều này xảy ra trong một số ngày. Sau đó, bà lại nhận những hóa đơn từ những vụ mua bán từ eBay mà bà không hay biết.

Bà Higginbotham là một cô giáo dạy chương trình đặt biệt ở Minnesota, đã phải nhờ công ty pháp lý mang tên là Identity Theft Shield (phòng chống ăn trộm hồ sơ cá nhân) giúp lo cho vấn đề này và bà ta nhận xét là “họ đã làm việc thật tuyệt vời.”

Theo bản báo cáo của ông Daniel Schwarz, một chuyên viên điều tra của Sở điều tra của Bộ An Ninh Nội An Hoa Kỳ, thì các điều tra viên phát hiện là hai sinh viên du học từ Việt Nam nói trên đã “ăn cắp” được 1.25 triệu Mỹ kim và phần lớn đã chuyển qua các trương mục ở Việt Nam hay Canada. Ông Daniel Schwarz đang điều tra vụ án này với Trung tâm quốc gia chống Tội ác trên mạng (mang tên là C3) tại Hoa Thịnh Đốn và trung tâm này là một bộ phận của cơ quan U.S. Immigration and Customs Enforcement.

Việc điều tra vẫn đang tiếp tục.

Theo bài báo nói trên, chiến dịch Operation eMule chính thức bắt đầu từ tháng 9, 2009 nhằm điều tra những tổ chức tội ác có nguồn gốc tại Việt Nam, mà các tổ chức này nhắm vào các hoạt động mua bán online và các dịch vụ chuyển phát thơ khẩn cấp. Theo các giới điều tra, các tổ chức tội ác này đã đóng góp hàng trăm triệu Mỹ kim vào nền kinh tế bí mật, phi pháp (underground economy) tại Việt Nam .

Cũng theo bài báo này các tổ chức tội ác nói trên liên quan đến một “mạng lưới tinh vi” của các chuyên viên gồm các chuyên viên xâm nhập máy điện toán (hackers), các nơi mua bán các dữ liệu cá nhân bị trộm cắp và các thông tin tài chánh,… Và những thành viên của các tổ chức này thông tin nhau qua một website có hệ thống an ninh khi truy cập, và chỉ có các thành viên mới có thể truy cập mà thôi.

Theo các nhà điều tra, các tổ chức và cá nhân gian lận nói trên thật sự không có hàng hóa gì cả. Họ rao bán các mặt hàng nổi tiếng như software, video games, sách giáo khoa và Apple iTunes… trên eBay với giá thật rẻ. Khi có khách hàng mua các mặt hàng nói trên với giá rẻ qua eBay và sử dụng thẻ tín dụng để trả tiền, thì các tay gian lận này thu tiền từ khách hàng, và dùng những thẻ tín dụng gian lận qua ăn cắp hồ sơ tín dụng để đặt hàng từ các công ty chính thức với giá đúng của nó (thường cao hơn giá bán ra), và yêu cầu các công ty chuyển hàng đến người mua. Và hậu quả là các nạn nhân bị ăn cắp hồ hơ cá nhân để làm thẻ tín dụng, như bà Higginbotham, lại bị nhận hóa đơn trả tiền những món hàng mà họ không hề mua và cũng không hề nhận hàng. Sau khi những nạn nhân khiếu nại, thì ngân hàng sẽ đưa ra “lệnh” mà chúng ta gọi là “chargeback” (thu tiền lại) từ các công ty bán hàng.

Các tên lừa này chuyển tiền thu được qua gian lận vào các trương mục khác nhau của hệ thống ngân hàng Hoa Kỳ, rồi sau đó chuyển tiền đến những trương mục mà không thể thu lại được.

Theo chuyên viên điều tra Calhoun nói trên, thì “các tội phạm ở ngoại quốc này thường cảm thấy như rằng họ không thể nào bị đụng đến, hay bắt giữ được.”

Chiến dịch Operation eMule đã hoạt động hiệu quả khi xâm nhập được vào một số diễn đàn tội ác bí mật và đã xác định được những hệ thống điều hành tội ác online đa quốc gia đang hoạt động tại Việt Nam .

Theo báo cáo, thì các tổ chức này chuyên dựa rất nhiều vào những sinh viên du học/hay học sinh trong các chương trình trao đổi học sinh thế giới để hoạt động như những “con lừa chuyển tiền” (money mules).

Paypal cho biết là cô Võ có 24 trương mục eBay và ít nhất có đến 56 trương mục được mở qua tên tuổi của những hồ sơ cá nhân bị đánh cắp. Khoảng 247 ngàn Mỹ kim đã được chuyển vào những trương mục này. Cô ta cũng dùng các hồ sơ cá nhân bị trộm để mở ít nhất 26 trương mục tại các nhà băng Wells Fargo, Capital One, Eastwood và HSBC,… Khoản tiền được chuyển vào các trương mục này là 352,676 Mỹ kim, và phần lớn số tiền này (200 ngàn) đã được chuyển về Việt Nam hay qua Canada .

Các nhà điều tra còn xác nhận du sinh Van, một sinh viên vừa đoạt giải thưởng xuất sắc về sinh hoá tại đại học Winona đã mở 157 trương mục eBay và 310 trương mục PayPal, theo các hồ sơ cá nhân bị đánh cắp.

Điều tra cho biết trên 1 triệu Mỹ kim đã được chuyển qua các trương mục này. Tài liệu điều tra cho biết ông Van đã mở 6 trương mục tại các ngân hàng Wells Fargo và Eastwood. Số tiền deposit vào các trương mục này lên đến 524 ngàn Mỹ kim và 480,020 Mỹ kim đã được chuyển về Việt Nam .

Theo giáo sư hóa học của trường Winona, là Thomas Nalli, thì “Tôi không biết khi nào anh ta lại có thì giờ để làm những chuyện như thế. Tôi hy vọng không có chuyện nào như thế là thật.”

Tuy vậy, chính quyền thì cho biêt rằng họ có lý do để quy Vo và Van vào những tội gian lận, trộm dữ liệu cá nhân và rửa tiền nói trên.

Nguyễn Dương, viết theo báo Star Tribune

Ly Tong rat xung dang voi danh xung “ANH HUNG”.

January 16, 2011

Ly Tong rat xung dang voi danh xung “ANH HUNG”.

Quyết định của Lý Tống: Đấu Tranh là chấp nhận tù đầy!


Hoàng Tuấn (Saigon Times Uc Chau)

Theo dõi những việc làm của Lý Tống suốt mấy chục năm qua, ai cũng phải công nhận ông là một quái kiệt, lâu lâu làm một chuyện động trời không ai dám làm, khiến nhiều người vỗ tay khen ngợi, nhưng cũng có người chỉ trích, chê bai. Những người vỗ tay khen ngợi, hiển nhiên là những người yêu nước chống cộng và sáng suốt, biết đánh giá hành động và việc làm của Lý Tống trên phương diện đấu tranh, nên họ hiểu, việc làm của ông rõ ràng khích lệ được tinh thần yêu nước chống cộng trong lòng người Việt hải ngoại, đồng thời gây tai hại không nhỏ cho CS trên phương diện chính trị, ngoại giao, uy tín, kinh tài…
Riêng những người chỉ trích, chê bai Lý Tống, gồm có mấy loại.

1. Họ là những tên VC nằm vùng, đặc công văn hóa VC, hay những tên ăn cơm quốc gia thờ ma VC, được lệnh chửi bới Lý Tống. Loại này xuất hiện nhan nhản trên các diễn đàn trong thời gian mấy tháng trở lại đây, với những bài viết chửi rủa hạ cấp, lý luận cùn.
2. Họ là những kẻ có chủ trương hòa hợp hoà giải với VC hay có dịch vụ làm ăn chìm nổi với VC, nên vì miếng cơm manh áo, họ tìm mọi cách tấn công Lý Tống, để lấy điểm dâng cho quan thầy VC.
3. Họ là những thành phần khoa bảng, chính khách sa lông, thuộc những tổ chức chống cộng cuội, chống cộng
theo lối “xin cho”, nên lúc nào cũng sợ hãi không dám đổ mồ hôi, đổ máu. Khi thấy Lý Tống chống cộng bằng hành động cụ thể, khiến VC run sợ thì họ mặc cảm, xấu hổ, nên tìm cách chỉ trích, phê phán Lý Tống để che đậy mặc cảm thấp hèn của mình.
4. Họ là những người có lối sống dị biệt với Lý Tống, tính tình họ tự cao tự đại, từng đụng chạm với Lý Tống, hoặc từng có mâu thuẫn cá nhân với ông trong quá khứ, nên tìm mọi cách phê phán, triệt hạ ông khi có cơ hội.
5. Họ là những người thiếu hiểu biết về VC, thiếu kinh nghiệm đấu tranh với VC và không có bản lãnh, nên không nhận ra những ảnh hưởng to lớn và quan trọng của việc Lý Tống làm, chỉ biết phê phán việc làm của Lý Tống qua bộ óc ấu trĩ và trái tim non nớt run rẩy của mình. Nhận xét về đám người này,
Lý Tống gọi họ là đám Chim Sẻ đòi luận chuyện Đại Bàng.

Tuy có những dị biệt, nhưng cả 5 loại người này đều có một đặc điểm chung là không có đủ can đảm nói thẳng, nói rõ nguyên nhân và động cơ khiến họ chỉ trích phê phán Lý Tống. Thay vì nói rõ cái động cơ thấp hèn của mình, họ thường núp dưới đủ các chiêu bài như “tôn trọng luật pháp quốc gia”, “Lý Tống là tên khủng bố”, “phải chống cộng hợp pháp để làm gương cho thế hệ trẻ”, “chỉ chống cộng trên lý thuyết và chủ nghĩa, không nên chống cá nhân”, “khi chống cộng tại sao lại mặc quần áo đàn bà”, “tại sao không xịt hơi cay vào mặt  lãnh tụ VC mà lại xịt vào ca sĩ VC quèn Đàm Vĩnh Hưng”… Thậm chí, một số người còn lôi cả đời tư của Lý Tống với những tính xấu A, B, C… của ông để chứng minh những hành động chính trị của Lý Tống là không giá trị. Những người này quên mất rằng, con người không phải là thánh, cũng không phải là thú, mà là cả hai. Thực tế, thiếu gì những anh hùng, vĩ nhân thế giới, cũng có những tính xấu trong đời thường, nhưng vẫn được cả nhân loại ca ngợi, vì những tính xấu đó không hề ảnh hưởng gì đến những hành động anh hùng, hay những đóng góp quan trọng của người đó cho nhân loại. Vì vậy, những người yêu nước chống cộng có đủ sáng suốt và hiểu biết, không thể không thừa nhận, Lý Tống, tuy ở tuổi 60, lại đơn thương độc mã, trong tay không một tấc sắc, tiền bạc không có,…nhưng quả thật ông đã làm được những việc hiển hách, khích lệ tinh thần chống cộng của người Việt hải ngoại, khiến cộng sản phải căm phẫn.

Bằng chứng hiển nhiên, hành động xịt hơi cay vào mặt ca sĩ văn công Đàm Vĩnh Hưng của Lý Tống mới đây đã khiến toàn bộ chiến dịch xuất cảng văn hoá qua văn công của VC bị khủng hoảng. Chính báo chí của CS tại VN cũng thú nhận, nhiều ca sĩ VC tuy đã đóng 3000, 4000 đô cho các bầu sô hải ngoại lo giấy tờ nhập cảnh Mỹ, bỗng dưng lạnh cẳng phải tìm cách huỷ bỏ. Ngoài ra, vì Lý Tống tố cáo tội trốn thuế của nhiều ca sĩ VC, Sứ quán Mỹ tại Hà Nội và tòa lãnh sự Mỹ tại Sàigon được báo động, đã xiết chặt việc cứu xét visa nhập cảnh Mỹ của các ca sĩ VC. Riêng giới bầu sô tại Mỹ cũng xanh mặt vì sợ sở thuế Mỹ điều tra nên đã huỷ bỏ một loạt các cuộc trình diễn văn công, thi hoa hậu… có ca sĩ VC tham dự.

Bản tin nhan đề “Gậy ông đập lưng ông” thuộc loạt bài “Nghệ Sĩ – Nạn Nhân của Bầu Sô Ngoại” đăng trên báo Người Lao Động ngày 2-8-2010, đã mô tả tình hình kinh doanh ca nhạc trở nên thê thảm vì sứ quán Mỹ xiết các thủ tục cấp visa nhập cảnh đối với ca nhạc sĩ. Báo Người Lao Động kể rằng tác động vụ ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng bị tấn công đã “lan rộng ra nhiều đối tượng khiến các bầu sô hải ngoại ăn ngủ không yên và nghệ sĩ Việt Nam sang Mỹ biểu diễn đang gặp khó khăn.”

Báo này cũng tiết lộ: “Phần lớn các nghệ sĩ VN tham gia các chương trình biểu diễn cho cộng đồng người Việt tại Mỹ đều đi theo dạng visa du lịch (B1, B2). Điều đó có nghĩa các chương trình không diễn ra chính thức, chủ yếu diễn ra trong các nhà hàng, gần như tổ chức chui và các bầu sô không đăng ký với sở thuế, trong đó nghệ sĩ VN tham gia biểu diễn cũng không khai thuế vì biểu diễn chui.”

Mẫu đơn của Lý Tống gửi tới Cơ quan Thuế vụ Mỹ kiện ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng và ca sĩ đến từ Việt Nam biểu diễn trốn thuế, được tung lên mạng và xuất hiện trên một số trang báo người Việt ở nước ngoài. Tờ đơn này trình bày chi tiết về hoạt động trốn thuế của Đàm Vĩnh Hưng trên đất Mỹ: “Đàm Vĩnh Hưng là một ca sĩ nổi tiếng ở Việt Nam, sang Mỹ biểu diễn từ năm 2006 bằng visa dành cho khách du lịch nhưng nhận được tới 12.000 USD mỗi đêm trong các chương trình ca nhạc. Như vậy, anh ta đã kiếm được thu nhập tại Mỹ mà không hề thanh toán các khoản thuế. Đàm Vĩnh Hưng và các ca sĩ đến từ Việt Nam đã tổ chức thành công ít nhất 10 chương trình biểu diễn mỗi năm tại Mỹ mà không khai báo thu nhập”.
Từ sự kiện này, giới bầu sô hải ngoại đang rất lo lắng nếu Sở Thuế vụ Mỹ vào cuộc. Phải nói Lý Tống đã dùng một mũi tên bắn trúng nhiều mục tiêu, cả những bầu sô lâu nay chuộng nghệ sĩ đến từ Việt Nam và cả nghệ sĩ Việt Nam sang biểu diễn tại Mỹ.

Nhạc sĩ Bảo Quốc cho biết anh có chương trình hát “từ thiện thuần tuý”, nhưng “Thế nhưng, một số bầu sô ở Mỹ đã tự động gắn hình tôi vào các tờ quảng cáo khiến Tổng Lãnh sự Mỹ tại Saigon nghi ngờ tôi gian lận, trốn thuế nên việc xin visa vào Mỹ để diễn live show 50 năm nghệ sĩ Phượng Liên của tôi đã bị ách lại.”
Báo Người Lao Động cũng cho biết nghệ sĩ Kim Tử Long “chuẩn bị sang Mỹ tham dự live show của nghệ sĩ Ngọc Huyền nhưng đến nay vẫn chưa có visa vì anh đã 3 lần dự phỏng vấn đều không được Mỹ chấp thuận. Lý do những lần trước anh sang Mỹ du lịch nhưng lại có tờ rơi quảng cáo đăng hình anh trong các chương trình biểu diễn.”

Là người có tinh thần chống cộng, can đảm, dám nghĩ dám làm, Lý Tống còn là người say mê tìm hiểu luật pháp và chủ động tự biện hộ tại tòa án VN cũng như tòa Thái Lan, để nói lên được lập trường đấu tranh chống CS của ông, điều mà các luật sư thường né tránh không dám nói, vì sợ tai tiếng, bị áp lực, hoặc e bất lợi trên phương diện tố tụng.
Cũng vì vậy nên LS Nguyễn Tâm đã gọi Lý Tống là một “thân chủ đặc biệt” trong buổi họp báo ngày 22/12 vừa qua, khi 3 luật sư Nguyễn Tâm, Michael Lưu và Cary Phạm công bố quyết định ngưng biện hộ cho Lý Tống.

Giải thích cho quyết định táo bạo và vô cùng quan trọng này, Lý Tống đã viết bài (nguyên văn trang 58), trình bầy nguyên nhân then chốt khiến các luật sư và Lý Tống phải đi đến chia tay là do mục tiêu của hai bên khác nhau, bất khả thống nhất. Bên luật sư thì muốn Lý Tống nhận một số tội do công tố viện cáo buộc để đánh đổi việc Lý Tống được trắng án. Điều này, theo các luật sư nhận định, là một chiến thắng trên phương diện luật pháp. Tuy nhiên, Lý Tống thì trước sau khẳng định, ông không nhận bất cứ tội gì. Ngay cả khi ông bị kết án là có tội và dù bị tù tội, ông cũng sẽ không nhận tội. Theo Lý Tống, hành động ông “xịt hơi cay vào mặt Đàm Vĩnh Hưng” là thể hiện thái độ chínhtrị hợp tình và hợp lý trên đất nước tự do Hoa Kỳ, của một người Việt tỵ nạn cộng sản đối với công cụ [Đàm Vĩnh Hưng] mà cộng sản sử dụng nhằm tiếp tục tấn công ông ngay trên đất Mỹ.
Trong khi các luật sư cố tình theo đuổi chiến thắng của một bị cáo qualăng kính hình sự của vụ án, thì trái lại, Lý Tống cương quyêt theo đuổi chiến thắng của một người đấu tranh chống cộng qua lăng kính chính trị của vụ án. Điều này có nghĩa nếu các luật sư đạt được mục tiêu tối hậu của vụ án, giành được sự tự do cho Lý Tống và uy tín cho các luật sư bằng cách thuyết phục Lý Tống nhận tội; thì với Lý Tống, việc nhận tội để đánh đổi sự tự do cho bản thân là một sự đầu hàng nhục nhã, là mắc mưu CS, ông không thể chấp nhận.
Điểm quan trọng thứ hai được Lý Tống vạch ra trong bài viết là, một người đấu tranh cho tự do, dân chủ và lẽ phải, đôi khi người đó phải có can đảm thực thi những hành vi chính trị cho dù theo luật pháp của xã hội đương thời, người đó có thể bị phạm pháp, bị ngồi tù, thậm chí bị hy sinh, giống như các anh hùng Rosa Parks, Martin Luther King, hayNguyễn Thái Học, Phạm Hồng Thái, Phan Bội Châu…
Là cơ quan ngôn luận của người Việt tỵ nạn cộng sản, Sàigòn Times hoàn toàn ủng hộ quyết định sáng suốt, can đảm và nguyên tắc đấu tranh minh bạch, trước sau như một của Lý Tống. Quyết định đó của Lý Tống xứng đáng là để người Việt yêu tự do trên khắp thế giới ngưỡng mộ và noi gương.

CHỐNG CỘNG BẰNG MỒM

January 16, 2011

LS.Lê Duy San 2010/12/11

Từ ngày miền Nam Việt Nam bị bọn Cộng Sản miền Bắc thôn tính nốt để áp đặt một chế độ độc ác và dã man có một không hai trên thế giới cho cả nước và khiến cho cả triệu người chúng ta phải bỏ nước ra đi lưu lạc khắp bốn phương trời. Có thể nói đây là quốc nạn, nhưng cũng nhờ đó mà phong trào chống Cộng bùng phát mạnh mẽ hơn lúc nào hết nhất là kể từ khi một số các tiểu bang như Virginia, Texas, California có đông người Việt đến định cư. Không phải chỉ có những chính trị gia, những nhà hoạt động cho nhân quyền, không phải chỉ có những người trí thức, những công thương kỹ nghệ gia, mà cả những ông gìa, bà cả, những em học sinh tiểu học, trung học cũng tham gia. Nhưng nước đã mất, quân đội đã tan hàng, tiền bạc, súng đạn thì không có, chúng ta chỉ còn có cái MIỆNG. Vậy chúng ta chống Cộng bằng gì ? Những cuộc biểu tình đả đảo Cộng Sản, hội thảo, hội luận hay viết bài tố cáo sự vi phạm nhân quyền hay tội ác của Cộng Sản đăng tải trên báo chí hay đưa lên nét, nếu không có cái MIỆNG thì chúng ta làm sao để bầy tỏ? Thể hiện tất cả các điều đó, chính là chúng ta đã thể hiện những quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do hội họp, tự do tư tửơng v.v…tức là chúng ta đã mở một mặt trận cuối cùng để chống lại bọn Cộng Sản VN, đó là MẶT TRẬN VĂN HÓA. Nhưng tiếc thay, một số người vô ý thức, trong đó có cả những kẻ đã ăn cơm quốc gia hay ít nhất thì bố mẹ chúng đã được hưởng nhiều ân sủng của chế độ Việt Nam Cộng Hòa mà chúng mới có được những địa vị như ngày hôm nay, đã mỉa mai gọi những người chống Cộng như vậy là CHỐNG CỘNG BẰNG MỒM.

* Chính vì sự chống Cộng bằng MỒM của chúng ta mà bọn Cộng Sản Việt Nam đi đến đâu cũng phải trốn lui, trốn lủi, phải luồn cửa hông, phải chui cửa hậu, phải nhờ cảnh sát Mỹ bảo vệ.

* Chính vì sự chống Cộng bằng MỒM của chúng ta mà cờ MÁU của bọn Cộng Sản Việt Nam, ngoi lên được cái nào là bị giật bỏ cái đó, trái lại, cờ VÀNG ba sọc đỏ của chúng ta thì không những luôn luôn được đồng bào chúng ta trang trọng giương cao và càng ngày càng nhiều.

* Ngay cả một số những người đã và đang sống dưới chế độ Cộng Sản Việt Nam và cả những người đã từng là đảng viên Cộng Sản VN cũng mong muốn một ngày nào đó, ngọn cờ vàng ba sọc đỏ của chúng ta sẽ tung bay trở lại trên bầu trời Việt Nam. Chính vì vậy mà ngụy quyền Cộng Sản Việt Nam phải đề ra Nghị Quyết 36 để chống lại.

* Đọc qua bản Nghị Quyết này, chúng ta nhận thấy ngụy quyền Cộng Sản Việt Nam đã đánh gía “rất cao” người Việt tỵ nạn Cộng Sản mà chúng khôn ngoan gọi là “người Việt Nam ở nước ngoài”. Chúng không những đã chỉ thị cho các cơ quan, các tổ chức của chúng ở hải ngoại cũng như ở trong nước phải phối hợp chặt chẽ với nhau dụ dỗ người Việt Hải Ngoại về giúp nước hoặc làm ăn buôn bán với bọn chúng mà còn phải có biện pháp đấu tranh với “những biểu hiện cố tình đi ngược lại lợi ích dân tộc”.

“Những biểu hiện cố tình đi ngược lại lợi ích dân tộc” ở đây là gi ? Đó chính là những hành động chống đối bọn chúng của chúng ta như biểu tình, mít ting, hội luận, hội thảo để chống đối bọn chúng cũng như những bài tham luận, bình luận phê bình chỉ trích bọn chúng trên đài phát thanh, trên vô tuyến truyền hình hoặc trên diễn đàn internet hay những sự chống đối, phản kháng của người dân bằng những bài thơ, câu vè, những câu chuyện tiếu lâm. Tóm lại đó là tất cả những gì mà bọn người vô ý thức, bọn ViệtGian Công Sản và bọn Cộng Sản nằm vùng gọi là “CHỐNG CỘNG BẰNG MỒM”.

Còn biện pháp đấu tranh của bọn chúng là gì ? Sở trường của bọn Cộng Sản VN là xâm nhập để lèo lái; nếu không được thì xúc xiểm để chia rẽ và mua chuộc.

Cả hai phương pháp này, đối với Việt Cộng đều qúa dễ bởi vì các đảng phái, đoàn thể và hội đoàn của người Việt tỵ nan Cộng Sản ở hải ngoại đều qúa lỏng lẻo, tài chánh thì lại không có. Người có khả năng, có uy tín thì phần lớn lại không muốn xuất đầu lộ diện vì sợ bị chụp mũ, bị bôi nhọ. Hội đoàn nào cũng phải tự đóng góp và sống nhờ vào các Mạnh Thường Quân. Báo chí, truyền thông cũng vậy, phải sống nhờ vào quảng cáo. Mạnh Thường Quân mà không có, Quảng Cáo mà ít thì rất dễ lọt vào tay Cộng Sản hoạc bị bọn chúng lèo lái bởi vì tiền bạc thì bọn chúng nhiều, mà bọn Việt Gian Cộng Sản ham danh hỗ trợ bọn chúng lại không ít. Vì thế chúng ta không lấy làm lạ khi thấy nhiều hội đoàn bị chia rẽ và có khi còn bị tách làm đôi. Nam Cali, một hồi chúng ta đã thấy có hai Cộng Đồng. Hết Nam Cali nay lại tới Bắc Cali, cũng có hai Cộng Đồng, hai hội Ái Hữu Đồng Hương Quảng Ngãi v.v…Cái lưu manh của bọn Cộng Sản là không bao gìơ xuất đầu lộ diện trừ phi bị lộ tẩy. Chúng chuyên môn khích bác người này, xúc xiểm người kia. Nếu chúng có viết bài đưa lên nét hay lên báo chí thì cũng chỉ đề bút hiệu hoặc tên giả, không bao giờ dám để tên thật cho nên chúng không ngần ngại dùng những ngôn từ của kẻ vô học để chỉ trích người khác. Nhưng có lúc chúng cũng tỏ ra rất lịch sự và khách quan, làm cho người đọc, nếu không theo dõi ngay từ đầu, thật khó biết chúng thuộc hạng người nào, Quốc Gia hay Cộng Sản. Chúng tung hỏa mù để chúng ta không còn biết đường nào mà đánh, không còn biết ai là chánh, ai là tà, làm cho chúng ta nhiều khi đang chống Cộng trở thành chống lẫn nhau.

Nhưng dù sao ở hải ngoại, bọn chúng cũng chỉ là thiểu số, chúng lại không có quyền bắt ai, giam ai một cách vô cớ như chúng đã làm ở trong nước. Chính vì sợ cha Lý chống Cộng bằng MỒM mà bọn Cộng Sản Việt Nam đã phải bịt miệng cha Lý ngay tại phiên toà tại Huế ngày 30/3/07. Chính vì sợ chúng ta chống Cộng bằng MỒM mà bọn Cộng Sản Việt Nam đã phải mở cả một MẶT TRẬN VĂN HOÁ bằng nghị Quyết 36 để xâm nhập vào các hội đoàn, các đoàn thể, các cơ quan truyền thông, báo chí, các diễn đàn v.v…để gây chia rẽ và phá hoại. Chưa đủ, chúng còn phải cho bọn tay sai, bọn Việt Gian Cộng Sản gọi những CHIẾN SĨ đang chiến đấu trong MẶT TRẬN VĂN HÓA CHỐNG CỘNG là những người CHỐNG CỘNG BẰNG MỒM.

Vì vậy, chúng ta không việc gì phải sợ, phải xấu hổ (mắc cở) hay khó chịu khi có những kẻ vô ý thức và bọn bưng bô cho Việt Cộng bằng mồm đã gọi chúng ta là những người CHỐNG CỘNG BẰNG MỒM, mà trái lại, chúng ta phải hãnh diện về mấy chữ đó vì NHỮNG NGƯỜI CHỐNG CỘNG BẰNG MỒM chính là NHỮNG CHIẾN SĨ BIỆT KÍCH TRONG MẶT TRẬN VĂN HÓA CHỐNG CỘNG. Còn bọn chúng mới chính là bọn bưng bô cho Cộng Sản bằng mồm.