Archive for August 2011

Chiêu “chặt chém” du khách có một không hai

August 17, 2011

Sau khi chuyện khu du lịch Sầm Sơn (Thanh Hóa) bị lên án và tẩy chay vì lối phục vụ “chặt chém” quá quắt khiến du khách bức xúc tột độ, rất nhiều người đi du lịch đã chia sẻ những câu chuyện bị “chặt chém”, “hành hạ” khó tin của mình ở các địa điểm du lịch khắp mọi miền đất nước.

Nhức nhối nhất: Đồ ăn, khách sạn
Một thành viên trên diễn đàn tttvnol chia sẻ câu chuyện đi Sầm Sơn (Thanh Hóa) của mình như sau: “Tôi mua dừa tươi, đã mặc cả rất kỹ. Họ nói 100.000 đồng/quả, tôi mặc cả xuống còn 30.000 đồng/quả và họ đồng ý bán. Khi thanh toán tiền cho 2 quả dừa, họ nói 130.000 đồng khiến tôi tưởng họ nhầm, Nhưng không phải, vì họ nói tôi mới mặc cả cho quả thứ nhất, quả thứ hai chưa đả động gì đến. Tôi hoảng quá, không mua nữa thì họ chửi đến phát ngại, mà mua thì ấm ức không chịu nổi”.
Như thấy mình trong câu chuyện này, các thành viên khác cũng ào ào tuôn ra những chuyện bức xúc mình từng gặp phải.

Có du khách cho biết còn bị “thịt” ở Sầm Sơn theo cách rất chi là bất ngờ, như kiểu đánh úp khách: “Biết là khu này hay chặt chém, chúng tôi đã mặc cả rất kỹ giá của từng món ăn rồi ghi ra giấy, bắt chủ quán ký vào, sau đó mới ngồi xuống ghế.

Ăn uống xong đứng dậy thanh toán, cả hội gần chục người choáng nặng khi em nhân viên cho biết nhà hàng thu thêm 20.000 đồng tiền ghế ngồi/khách; 20.000 đồng tiền gia vị, chanh ớt cho cả nhóm; 100.000 đồng tiền phục vụ; 50.000 đồng tiền vệ sinh, dọn dẹp rác rưởi, vv… Chúng tôi đôi co một hồi thì họ bảo quy định ở đây là thế. Vì không muốn lằng nhằng, cãi nhau mất vui, chúng tôi đành ngậm ngùi thanh toán, trong lòng bức xúc khôn tả”.

 

Một khách du lịch đi Sầm Sơn bức xúc thuật lại: “Tôi đặt 2 triệu để chắc chắn là có phòng, với giá phòng toàn 500.000 đồng, cao gấp đôi giá ở Hà Nội. Đến sát ngày đi, khách sạn gọi điện hỏi đoàn chúng tôi ăn gì nhưng cả đoàn đã thống nhất sẽ ăn tự do, đến nơi thấy gì ngon, thích thì ăn. Chủ khách sạn cho biết quy định của là đã thuê phòng là phải ăn đồ ăn của khách sạn.

Thấy quy định quá vô lý, chúng tôi không đồng ý thì bà ấy cho biết sẽ không cho thuê nữa vì như thế là không tuân thủ quy định khách sạn. Cuối cùng vì đã quá sát ngày nên tất cả muối mặt chịu đựng, nếu không thì không còn chỗ mà ở”.
Từ các địa điểm du lịch nổi tiếng ở như Hạ Long, Cát Bà, Chùa Hương, Huế, Đà Lạt, Vũng Tàu đến các khu vực nổi tiếng “vừa vừa” trong cả nước đều từng khiến du khách hoảng hốt vì mức độ ‘chặt chém’, nhất là vào cao điểm mùa du lịch, và đặc biệt xảy ra nhiều ở các khu du lịch miền Bắc và miền Trung.

Một du khách từng đi Vũng Tàu khốn khổ kể lại: “Vợ chồng tôi đặt phòng trước rồi, 900.000 đồng/đêm. Cả hai hí hửng đến thì khách sạn thông báo không còn phòng vì có người gọi hủy phòng. Vợ chồng tôi cãi nhau với chủ khách sạn thì họ không những không giải thích mà đuổi ra luôn. Trời thì mưa, cả hai phải vật vờ đi tìm khách sạn, nhớ lại vẫn không thể nào chấp nhận nổi cách phục vụ như thế”.

Chưa kể sau đó, hai vợ chồng du khách này chỉ ăn “cơm bình dân” với các món bình thường như cơm trắng, tôm nhỏ (4 con), canh rau nhưng bị “móc ví” mất 800 ngàn!
Nhiều khách du lịch đi chơi cuối cùng mua thêm cái bực vào thân vì khách sạn quảng cáo là 3 sao, giá cũng 3 sao nhưng thực tế thì chất lượng chưa nổi 1 sao!
Tại Đà Lạt, có không ít người mếu máo cho biết mình mất hết cả tiền bạc, nữ trang, mỹ phẩm xịn chỉ vì gửi chìa khóa cho lễ tân.

Đến khi phát hiện thì không thể nào chứng minh được là khách sạn lấy, vì quy định của khách sạn là khách phải gửi các đồ có giá trị, mất là họ không chịu trách nhiệm!
Những “quái chiêu” khiến khách phát hoảng
Khốn đốn nhất là những dịch vụ ‘quái chiêu’ khiến du khách phát ốm. Trên các diễn đàn, nhiều người đọc những câu chuyện du khách bị “chăn” xong mà không thể nhịn nổi cười, đặc biệt là chuyện thuê ngựa để chụp ảnh, thuê ngựa để cưỡi thử ở Sầm Sơn, Thanh Hóa.

 

Đi du lịch, khách bị chặt chém đủ đường, từ khách sạn tới hàng ăn, đồ uống và các dịch vụ vui chơi giải trí khác

Một du khách thuật lại: “Tôi đưa con gái và vợ đi Sầm Sơn, con gái thấy ngựa đẹp nên cứ đòi xem. Y như rằng một thanh niên mời chào chụp ảnh, giá 20 ngàn đồng/bức. Thế là chụp xong 2 kiểu, tay thanh niên vỗ vào mông con ngựa khiến nó lồng lên làm vợ chồng tôi hốt hoảng.
Khi dừng lại nó đòi 120 ngàn cho 6 kiểu, vì trong lúc ngựa phi, nó đã chụp thêm 4 kiểu! Không trả là không xong với nó”.

Cũng liên quan đến con ngựa, có du khách cay đắng móc ví, muốn khóc mà không khóc được vì tức. Khi cả đoàn du lịch đi ra hòn Trống Mái chơi, một thanh niên ngỏ ý mời một phụ nữ trong đoàn cưỡi ngựa thử với giá 5 ngàn đồng. Hí hửng trèo lên và chạy một đoạn rồi xuống ngựa, cậu ta hét “500 ngàn” với lý do 5 ngàn tính cho 1 bước chân ngựa, còn chạy vài vòng như thế phải trên 100 bước, tính 500 ngàn là còn rẻ (!?) Cãi nhau một hồi, cuối cùng người phụ nữ vẫn phải ngậm đắng rút ví 300 ngàn đồng trả cho kẻ “ăn cướp” trắng trợn.
Chưa hết, hiện nay ở các khu du lịch cứ ra đến cửa là có “ma cô”, “cò mồi”. Vì thế, đã có không ít bậc phụ huynh khốn đốn vì chúng toàn lừa dắt trẻ con ra chỗ kín cho ăn kẹo, trong khi đó một kẻ khác sẽ chạy ra thông báo cho bố mẹ chúng biết là lũ trẻ đang ở đâu.

Sau đó, hai “kẻ cướp” đường hoàng “xin được bồi dưỡng”, ít nhất cũng phải 200 ngàn đồng!
Một địa danh du lịch nổi tiếng là Đà Lạt cũng không ít lần khiến du khách xanh mặt. Một thành viên trên webtretho từng đi du lịch ở đây kể lại: “Lúc cả nhà đi thăm thắng cảnh có một thợ ảnh cứ bám theo dỗ ngọt. Mới đầu đi chơi thì bảo cứ chụp rửa ra cái nào đẹp mới lấy tiền, sau đó thì cứ theo khách suốt cả ngày chụp ảnh các nơi cho tới khi khách về khách sạn.

Rồi hắn bảo cái nào đẹp sẽ phóng to cỡ của tờ giấy A4, tôi không đồng ý nhưng cứ làm. Tối đến khách sạn thông báo tiền chụp ảnh gần 4 triệu cho cả ngày đi chơi bao gồm cả ảnh nhỏ và ảnh to. Thật quá đáng hết mức”.

Anh Văn Hùng ở Hà Nội từng đi du lịch tại Sầm Sơn thuật lại câu chuyện khá bức xúc. Nhóm bạn 4 người của anh đi du lịch ở đây, biết là sẽ bị ‘chặt chém’ không thương tiếc nên đã mặc cả trước với mọi thứ. Đến ngày cuối, cả nhóm hý hửng vì mình quá kinh nghiệm, không bị ‘chém’ gì.

Để ‘tổng kết’ thành tích này, nhóm đã đi hát karaoke ở ngay gần bãi biển. Trước khi vào hát, chủ quán đòi 500 ngàn cho 1 giờ hát, nhóm mặc cả xuống được 200 nghìn 1/giờ. Sau khi hát xong 1 giờ, đến lúc thanh toán tiền, chủ quán đòi 800 nghìn đồng.

Cả nhóm ngớ người ra thanh minh là đã mặc cả từ đầu là 200 nghìn, nhưng chủ quán lúc này ‘mặt lạnh như tiền’ tuyên bố xanh rờn: 200 nghìn là 1 người, 800 nghìn là 4 người!
N.Anh

Trung Quoc Báo Nguy: Thiệt Hại Nặng Nề Vì Đô La Mất Giá

August 11, 2011

BẮC KINH – Khủng hoảng tài chánh toàn cầu đã làm thiệt hại nặng nề cho kinh tế thế giới. Các nền kinh tế đã phát triển phải thực hiện các kế hoạch kích cầu để cứu nhiều hệ thống ngân hàng, nhưng tốc độ hồi phục của họ thì ít hơn mức đáng kể.
Kinh tế tại Hoa Kỳ đã bắt đầu hồi phục trong năm 2009, nhưng gần đây cho thấy sự sút giảm rõ rệt qua tỉ lệ thất nghiệp gia tăng. Bộ Ngân Khố vẫn còn lạc quan rằng đất nước đang hồi phục, đặc biệt trong các lãnh vực tiêu thụ cá nhân và đầu tư tư nhân, được xem là động cơ chính cho sự phát triển kinh tế tại Mỹ.
Các giới chức Bộ Tài Chánh tiên đoán sự phát triển kinh tế ở mức trung bình 3.8% mỗi năm trong 5 năm sắp tới với mức lạm phát trung bình 1.6%. Tuy nhiên, không có hành động trực tiếp nào được thực hiện để kích thích sự gia tăng tiêu thụ.
Khi tỉ lệ thất nghiệp còn ở mức cao cố định, cắt giảm thuế cho giới giàu có đang đi tới ngõ cụt và cải tổ y tế mới được thi hành, người tiêu thụ Mỹ sẽ trở nên cảnh giác hơn với đồng tiền của họ, kết quả là sự gia tăng tiêu thụ cá nhân thấp hơn mức được dự kiến.
Sự hồi phục kinh tế chậm chạp tại Hoa Kỳ cũng có thể cản trở sự phát triển các thị trường đang lên. Các nền kinh tế dựa vào xuất cảng có khuynh hướng bị thiệt hại trong một thời gian dài khi các thị trường xuất cảng lớn sút giảm, như Hoa Kỳ.
Và khi lạm phát tại Mỹ phản ánh sự xóa bỏ quyền lực mua sắm của đồng tiền Mỹ trong các thị trường nội địa Mỹ và quốc tế, Trung Quốc – nhà tín dụng lớn nhất của đồng đô la – và các thị trường đang lên khác, có nguy cơ rằng đồng đô la mà họ dự trữ sẽ mất giá vĩnh viễn.

Vào năm 1990 bạn mua một gallon xăng chỉ có 99 cents chẳng hạn , bây giờ 2011 một gallon xăng giá ngất ngưởng gần 4 đô . Như thế chỉ một galon xăng thôi bạn phải trả thêm 3 đô so với dạo trước.

Thí dụ Mỹ nợ Tàu cộng 1000 tỷ đô (bán Công khố phiếu) năm 2000. Bây giờ tiền đô sụt giá chỉ bằng phân nửa năm 2000 là do Mỹ cố tình hạ giá trị tiền tệ của mình xuống để chơi Tàu phù vì lưu manh cứ giữ nguyên đồng nhân dân tệ thấp ,để xuất cảng hàng hóa mọi loại giá rẻ mạt thao túng thị trường quốc tế, thiệt hại lớn nhất là Mỹ, khách hàng số một .Như thế là Tàu mất trắng mẹ nó 500 tỷ rồi .

Sau đó Mỹ muốn trả nợ Tàu cộng làm Tàu phù phát hoảng la lên rằng trả nợ là một “hành động nguy hiểm !” .Mỹ sẽ còn sụt đồng đô xuống nữa .

Tàu thâm ,Mỹ càng thâm hơn . Nguy hiểm thì làm đ…gì nhau ? Có đời nao chủ nợ mà từ chối con nợ trả nợ dau?! Nợ của Mỹ là cái vòng kim cô của Tàu . Tiền Mỹ càng sụt thì Tàu lại càng phải bơm tiền cho Mỹ nợ (qua Công Khố phiếu) để giữ giá trị đồng đô Mỹ làm Tàu đau như bò bị thiến .Nếu tiền đô mất giá sẽ đẩy hàng hóa của Tàu lên cao .Hàng hóa Tàu lên giá chẳng ai thèm mua thì sản xuất bị đình trệ dẫn đến đóng cửa các nhà máy, nhân công thất nghiệp đói sẽ nổi loạn thé là chết cha đảng CS Tàu phù . Mỹ sẽ chơi cho Tàu mất sạch, gần như phá sản như thời TT.Reagan chơi Nga Sô .

Có Vay, Có Trả ?

August 11, 2011

Hôm nay lại xảy ra chuyện đốt xe, đánh người trộm chó gần chết tại Nghệ An!

Kinh hoàng thay đã đến lúc ngành công an như bất lực, đứng đầu tại một Tỉnh địa phương là một Thiếu tướng, không biết ai gắn lon mà như bỏ ngỏ hoàn toàn trước những vụ trộm chó tràn lan và kẻ trộm như một nghề tại xứ Nghệ chứ nó không còn là chuyện đói khát ‘bần cùng sinh đạo tặc’ sanh đi trộm của người!
Kinh hoàng vì kẻ trộm chó khi bị dân bắt đều bị hành quyết dã man: người trộm chó bị thiêu chết tại chỗ!

Có lẽ những nơi nào xảy ra nhiều sự ác hay con người quái ác lại xuất hiện những Thánh Nhân ở những nơi đó! ‘Chữ Tâm kia mới bằng ba chữ tài’ của một Nguyễn Du vẫn âm hưởng mãi trên dân tộc này từ Huyện Nghi Xuân, Tỉnh Hà Tĩnh. Một Đức Phật với sự cùng khổ của người dân Ấn, và Đấng Christ với dân Do Thái cùng Palestine…

Tại vùng cư dân Nghi Thịnh, huyện Nghi Lộc mỗi khi nghe tiếng xe máy rú ga ngoài đường, tiếng chó sủa, tiếng chân người chạy đuổi theo… dân làng đều đoán có vụ đuổi bắt kẻ câu trộm chó, thế là cả làng chạy tỏa ra vây kín các ngả đường. Đặc biệt lần này ‘bọn lái chó’ không thoát được, đã vứt lại bao tải đựng chó và cả xe máy chạy tháo ra đồng. Ruộng lúa còn ngập đầy nước sau những cơn bão với các trận mưa lớn…những bước chân bị lún sâu trong sình lầy, hai thanh niên trạc tuổi hai mươi bị bắt, bị đánh một cách tàn nhẫn chết ngay tại chỗ, dân làng lôi hai kẻ trộm đến gần chiếc xe máy, rút xăng ra và châm lửa cùng lúc ném hai cái xác vào đám cháy…

Chiếc xe máy và thi thể người trộm chó bị thiêu chết tại xã Hưng Đông, TP Vinh

Theo các nguồn tin từ địa phương, người dân phát hiện tại cánh đồng Trung Thuận, Hưng Đông, Thành Phố Vinh thi thể một nam thanh niên bị đốt cháy đen cùng chiếc xe máy. Cạnh thi thể là một dây thừng thòng lọng dùng để câu trộm chó. Nạn nhân 27 tuổi, người xã Nghi Phong, huyện Nghi Lộc cùng một đối tượng khác đi câu trộm chó bị dân cả xóm đuổi bắt. Sau khi bắt được đã bị dân đánh chết rồi kéo ra đồng, lấy xăng trong xe máy ra tưới, đốt cả người và xe.

Tâm sự của người dân được các phóng viên phỏng vấn đều cùng tâm lý chung: chó là vật trung thành và đối với người dân ở đây từ thời chiến tranh, đó là món cải thiện của mỗi gia đình. Thế rồi vào một đêm có khi giữa ban ngày kẻ lạ đến câu trộm nên ai cũng bức xúc…

Câu hỏi được đặt lên , tại sao những chuyện nhỏ như vậy chính quyền địa phương không giải quyết được gì sao? Cả làng như muốn giành về phần mình để lên tiếng trả lời: Trình báo công an ư… các ông chỉ xử phạt hành chánh còn bao che nữa, ngay cả Viện trưởng viện kiểm sát cán dân còn bỏ chạy trốn trách nhiệm, nên giờ đây luật pháp ở đây chúng tôi phải tự xử để trị kẻ xấu cho hả dạ thôi vậy! Việc người dân đánh què, đánh chết đối tượng là chuyện thường. Còn vụ đốt thi thể đối tượng trộm chó là do chúng tôi không chịu nổi tức tối đã kiềm chế lâu nay…

Vậy tự xử nghĩa là như thế nào?

-Người dân trong làng người bật diêm kẻ châm lửa …nếu ra tòa chúng tôi sẽ trả lời như người dân miền Tây Nam bộ đã có vụ xử ‘một làng’ khi hai kẻ trộm bị đánh chết tại chỗ theo luật ‘tự xử’, rằng là: chúng tôi mỗi người chỉ đánh một cái chứ không nhiều, không có chuyện do một người đánh mà chết, vậy nếu có xử xin xử cả làng? Cũng như nhiều người bây giờ sợ Trung Quốc, đó là chỉ cần mỗi dân Hán tè một cái là Việt Nam sẽ bị ngập lụt… Mỗi người trong làng đều đánh một cái và ai cũng nhận khai như vậy…

Những kẻ trộm rất hung hãn chúng sẵn sàng rút kiếm chém chủ chó và những ai rượt theo chúng, nghĩa là chúng dùng mọi phương tiện như chai, vỏ chai, vật bén nhọn để trả miếng những ai chống lại việc ‘hành nghề săn chó’ của chúng!
Người dân còn so sánh giữa bọn ‘trộm chó, lái chó’ với các cán bộ đảng viên tham nhũng không khác nhau về bản chất, chúng sẽ tấn công đánh trả lại một cách quyết liệt và theo thống kê có tới 80% kẻ câu trộm chó chuyên nghiệp là con nghiện ma túy giống như bọn cán bộ đảng viên nghiện tiền, nhất là đô la!

Bọn ‘lái chó’ thường hoạt động vào chiều tối, đêm khuya và mờ sáng, chúng cũng tổ chức thành đoàn ngủ, chưa thành đảng cướp nhưng bước đầu để hành nghề chúng hình thành từng nhóm cướp. Mỗi lần ra quân hai đối tượng đi xe đầu trộm được chó dùng băng dán bịt mõm chó. Hai đối tượng đi xe sau bảo vệ bằng cách cản đường khi bị truy đuổi. Ngoài công cụ giật chó, chúng mang theo dao, kiếm hoặc súng cao su và những viên bi tròn để bắn trả từ xa, chúng đều có điện thoại di động để nhanh chóng tiếp cận thông tin liên quan về chuyện chó.

Đặc điểm về quan niệm đạo đức ở nông thôn: Người dân không xem những vụ giết người và mang lên giàn hỏa ngay tại chỗ như vậy là phi nhân, vi phạm pháp đạo lý và pháp luật. Họ còn cảnh báo rằng nay mai mang mấy thằng tham nhũng thiêu sống hết và hôm nay chỉ mới là tạo hình ảnh để cảnh báo…Họ nói vui ‘Nghệ An và Quảng Ngãi kết nghĩa với nhau, nay mai hai Tỉnh này sẽ làm trước cho xem…’

Người dân còn thổ lộ tiếp: mỗi con chó chỉ đáng giá 2 triệu là cao lắm rồi, mạng người quý hơn biết bao…nhưng đến lúc chúng tôi phải giết bọn trộm để nói lên chúng tôi phải tự bảo vệ những gì tối thiểu nhất mà người dân không được bảo vệ và có chút quyền riêng tư để gìn giữ nó.

Các ông, các bà ngày nay lên chức nắm quyền trở nên giàu có và biết tự sướng…người dân chúng tôi không có gì khá hơn Chị Dậu trong tác phẩm Tắt Đèn của Ngô Tất Tố nay chỉ còn con chó giữ nhà bị mất nên tự xử quyết liệt là vậy!

Cả xã hội sinh ra chuyện trộm chó phổ biến, việc đua nhau đi trộm chó gây nên các vụ án kinh hoàng! Không thể tưởng tượng cảnh giết người tập thể, chuyện trộm chó ở các nơi vẫn thường xảy ra, nhưng tình trạng đánh người đến chết, thậm chí đốt xác chưa từng xảy ra khi thân phận con người không hơn các con chó. Đúng là cách hình xử của một số người dân như vậy là không thể chấp nhận được, sự dã man không khác thời man khai hay các bộ lạc đang sống riêng rẻ trong các rừng sâu Châu Phi! Cho dù tệ nạn trộm chó giống như tham ô hối lộ không thể ngăn cản được.

Đường lối mới:
 Người nông dân việt Nam ngày nay không còn tin tưởng vào ai cả, ngay cả hình của các nhà tu đã bị hoen ố nhiều, họ đã hành động giống như người Haiti sau trận động đất vừa qua, đánh người ăn trộm đến chết. Hãy chuyển ngay vai trò của Công an từ nhiệm vụ giết người, chuyên lo triệt hạ con người sang CỨU NGƯỜI và CHỮA TRỊ CÁC CÔNG DÂN BỊ LỆCH LẠC TRONG XÃ HỘI.

Không phải người nông dân Việt Nam ngày nay không biết luật pháp ít ra là Luật Tự Thân – nghĩa là những Luật khi sinh ra làm người ‘tôi không muốn người khác giết mình, nên cũng không giết ai’. Họ biết luật nhưng biết rõ nó chỉ là luật rừng nên phải tự xử theo cách ‘phép vua thua lệ làng’ trong khi chờ cho đến sẽ có một thời Minh trị !

Pháp luật và phẩm giá người Việt Nam bị bôi nhọ, chà đạp? Có hay không để được gọi là bị một khi ‘phẩm giá’ đã vong thân từ khi ‘lộng giả thành chân’ với thứ ngụy thuyết nhân danh giải phóng con người để trở thành thứ bạo chúa sau tàn bạo gấp bội lần hơn bạo chúa trước. Những vụ việc đánh chết người tập thể như vậy diễn ra thường xuyên hơn, đó đã là hiện tượng xã hội càng ngày càng tha hóa, bất ổn trầm trọng về đạo đức. Là con người với nhau nhưng họ đã đối xử với nhau như những con thú, như những kẻ thù vì điều không đáng, nhất trong chính trị chỉ cần gợi lên vài chữ khác biệt là chụp mũ, chửi nhau đến thậm tệ!     Đạo đức xã hội đã suy đồi đến mức báo động khi điểm khởi đầu để gọi là người là lòng vị tha, sự bao dung, lòng trắc ẩn không còn nữa.

Chủ nghĩa Mác đã hứa trong ước mơ ‘người sẽ không còn là chó sói với người’, và họ đã tạo được hình ảnh cũng như thực hiện được việc giết người như giết chó!

Nguyễn Quang