Archive for the ‘Thơ Cho CS’ Category

TÀU CAO TỐC QUÊ EM

November 5, 2010

Kính chuyển đến qúy NT bài thơ mới nhất, dẫn trải tấm lòng trung kiên của bậc anh thư trẻ tuổi LÊ THỊ CÔNG NHÂN. Thật không biết dùng lời lẽ nào để ca ngợi ý chí sắt son của Cô.

Lê Thị Công Nhân
Hà Nội, Việt Nam 17.06.2010

Tôi thường nói trêu
Khi bế bồng
Tuna bé bỏng
(7 tháng tuổi)
Rằng
Lớn lên
Con sẽ được bán hàng
Lạc rang hay trà đá
Hoặc đánh giày .. gì .. gì .. đó
ở bến tàu cao
tốc Việt Nam !

Với một cái thúng
(hay còn gọi là “buôn thúng”)
Với một cái mẹt
(hay còn gọi là “bán mẹt”)
Hoặc một hộp gỗ
Để đựng xi và bàn chải đánh giày
Nếu khi ấy
Vẫn còn gỗ ở trên rừng
CHO CON !

Ơi ơ.ơ.ơ.i .i.i !
Trà đá đây,
Lạc rang đây,
Ai bẩn giầy
Thì xin mời
Có cháu
Đến ngay !

Ôi !
Những đứa trẻ quê tôi
Tóc nhuộm nắng
Hoe vàng !
Bụng trướng lên
Vì giun sán
Mặt mũi ngốc nghếch
Ánh nhìn ngơ ngác
Áo quần lấm lem
Bùn đất
Bụi đời
MƯU SINH !

Chúng mày hãy cút ngay,
Hãy biến đi
Cuốn xéo cho khuất mắt tao !
Ảo ảnh vàng son
Đến đỉnh cao trào
Mà chúng mày
Lại hiện ra
Phá bĩnh
VẬY SAO ?

Lũ trẻ con nghèo nàn xấu xí kia,
Chúng mày ở đâu ra mà lắm thế ?
Tao cứ tưởng Đảng và Bác Hồ
Đã làm cho chúng mày
Sướng thành tiên cả
Rồi mà ?

Ồh !
Hóa ra là tao mơ sao ?
Xin lỗi nha !
Nhưng Bộ Chính Trị đã quyết mất rồi
56 tỉ đô đó nhá
Chúng mày đành phải trả nợ
THÔI !

Thôi thì
Thì thôi ! ? ! ?
Chúng mày hãy cố
Bằng mọi cách
Và bất chấp mọi thủ đoạn

Lớn lên cho thật nhanh
Giữa cuộc đời đầy bụi Đỏ
HÔI TANH!
Để được lăn lộn
Quăng quật
Tím tái mặt mày
Tối tăm mặt mũi
Hoặc cần thiết
Thì nằm ngửa ra
Mà kiếm tiền
Trả nợ cho tao.

Àh không,
Mà chính xác
Là cho
“Con tàu cao tốc của tao”
Đã trót làm
Nhân danh
Chúng mày
Rồi đấy.

Này anh Dũng hỡi !
Con đường anh đi đó
Con đường anh theo đó
Đúng hay sao anh?
Vui tiêu tiền
Có làm anh tiếc
Có làm anh xót
Nước dân mình còn nghèo ?

Này anh Triết hỡi !
Con tàu anh mơ đó
Con tàu anh say đó
Sẽ đưa anh sang đâu ?
Nơi thiên đường
Chắc gì anh đến,
Chắc gì anh biết
Xót đau phận bèo trôi !
Xót đau phận nghèo tôi !

Lê thị Công Nhân,
Hà nội, 17.06.2010

Xin nhạc sĩ Vũ Thành An thứ tha vì đã không liên lạc để xin phép sử dụng lời trong một bài hát nổi tiếng của ông.
Kính tặng các Nghị sĩ Quốc hội Việt Nam đang dự kỳ họp tháng 6 năm 2010.
Riêng tặng cháu Tuna Lê thị Tường Minh bé bỏng (sinh ngày 07.11.2009), trêu chọc cháu là niềm cảm hứng để dì viết bài thơ này.

Lê thị Công Nhân, Hà nội, 17.06.2010

Vì Sao ?

October 14, 2010

Anh có ở lại đây một trăm năm,
Ăn gà tây, uống coca, cũng không thành Mỹ trắng.
Anh có ở lại đây một ngàn năm,
Cắt cỏ dang nắng, cũng không thành Mỹ đen.

Tiếng Anh tiếng U nay chắc anh nói cũng đã quen,
Nhưng đến bao giờ mới phai mùi nước mắm.
Anh có muốn ở lại suốt đời ?
Để mỗi lần đi cày về anh tắm,
Chỉ tắm dưới vòi sen ?

Những người đồng hương anh vừa quen hôm qua,
Ngày mai có thể trở thành kẻ lạ.
Những người thường làm mặt lạ,
Lại có thể bá cỏ hôn anh ,
Nếu anh lên nh anh , nếu anh trúng số.

Ôi cái xứ sở xô bồ,
Lắm người qua hơn hai mươi năm
Vẫn còn bị hố.
Hàng xóm, láng giềng, nhà nhà lố nhố,
Nhưng chẳng ai thèm biết tên ai.
Xe của ai nấy đi,
Nhà của ai nấy đóng kín mít.

Tết tây tết ta, lễ tạ ơn tạ nghĩa,
Chẳng hề qua lại hỏi thăm nhau.
Thỉnh thoảng gặp nhau trên đường đi,
Cũng đặt bày làm người lịch sự,
Mấp máy nói hai nói ba, chào nhau,
Như chào cái cột cờ di động.

Đường phố, phi trường, núi rừng , ruộng đồng quá rộng,
Mà lòng con người đa phần tôi gặp,
Lại nhỏ bé đến li ti,
Nhỏ bé đến dị kỳ,
Nhỏ bé còn hơn những gì nhỏ nhất !

Thế mà từ quê nhà còn lắm người ao ước ra đi ,
Thế mà từ quê người vẫn chưa có mấy ai thích trở về …vĩnh viễn !
Vì sao ? Vì sao ?

Xuyên Sơn

 

================

 

Thơ đáp lại của Kế Đô:

Tớ chẳng muốn ở đây một trăm năm
Vì muốn trở thành người Mỹ trắng.
Tớ cũng chẳng muốn ở đây một ngàn năm
Để lao động như những người Mỹ đen.

Tiếng Anh, tiếng Việt tớ nói cũng khá quen
Nhưng đó là ngôn từ dùng trong giao dịch.
Nếu có phải ở đây đến khi nào viên tịch
Thì cũng phải đi làm với một mục đích
Để nâng cao nếp sống của con người.

Người đồng hương, hay người lạ ở trên đời
Đâu cũng vậy, có kẻ hèn người tốt.
Họ thương anh chẳng vì anh lắm bạc
Hay vì anh được cất nhắc làm to.

Chớ có lầm là nước Mỹ xô bồ
Khi thấy mỗi người mỗi nếp sống tự do
Đèn ai nấy rạng họ không nhòm soi mói
Trừ phi anh mở cửa đón họ vào

Anh trách mọi người sống rất thờ ơ
Gặp nhau chỉ lầm bầm vài câu nhạt nhẽo
Như những người học đòi làm lịch sự
Và ở nơi này cái gì cũng bự
Nhưng những người đa phần anh gặp
Lại có một tấm lòng đê tiện li ti
Vậy thì ai là kẻ đã lì xì
Hàng tỉ bạc cho quê nhà ăn Tết ?

Cuối cùng như để thay lời kết
Anh lớn tiếng đặt câu hỏi vì sao ?

Vì sao ?
Từ quê nhà còn lắm người ao ước ra đi ?

Xin thưa:
Vì quê nhà kiếp sống chẳng ra gì
Đảng Cộng Sản đang đè đầu dân đói khổ
Nuôi một lũ cán ngu, loài sâu bọ
Đục khoét làm giầu, cướp đất công khai
Cột đèn kia cũng muốn tếch ra ngoài !

Vì sao ?
Từ quê người vẫn chưa có mấy ai thích trở về vĩnh viễn

Xin thưa:
Vì tầm nhìn của anh còn thô thiển
Lập luận một chiều, óc nô lệ còn cao
Anh chưa hiểu gì về chúng tôi, người tị nạn
Chỉ trở về vĩnh viễn khi không còn Cộng Sản
Chớ ngu si gì về làm bạn với đười ươi !!!

Kế Đô

Chuyen vui (hay buon) o V.N: Giấy Chứng Nhận

June 18, 2009

Giấy Chứng Nhận
Tác Giả: Nói thay người khác

Trên tàu hỏa, một nữ soát vé xinh đẹp đang nhìn chằm chằm người đàn
ông trung niên có dáng vẻ như người làm thuê, nói như quát: “Soát vé”.
Người trung niên tìm khắp người, cuối cùng cũng tìm được vé, nắm chắc
trong tay, như không muốn đưa.

Người soát vé nhìn theo tay người trung niên, cười tinh quái, nói:
“Đây là vé trẻ em”.

Người trung niên đỏ mặt, ấp úng nói: “Chẳng phải giá vé trẻ em cũng
như giá vé người tàn tật sao?”….

Vé trẻ em và vé người tàn tật bằng tiền nhau, dĩ nhiên người soát vé
hiểu đươc điều đó. Cô ta nhìn người trung niên vẻ dò xét, hỏi: “Ồng là
người tàn tật à?”.

“Vâng, tôi là người tàn tật”.

“Vậy đưa giấy chứng nhận cho tôi xem”.

Người trung niên vội nói ngay: “Tôi … không có giấy chứng nhận. Khi
mua vé, người bán vé đòi cho xem giấy chứng nhận, không còn cách nào
khác, tôi đành phải mua vé trẻ em”.

Người soát vé cười khẩy nói: “Không có giấy chứng nhận tàn tật, làm
sao chứng minh được ông là người tàn tật?”.

Người trung niên không nói năng gì, chỉ nhẹ nhàng vén quần lên – ông
ta chỉ còn nửa bàn chân.

Người soát vé nghiêng đầu nhín, nói: “Cái tôi cần xem là giấy chứng
nhận, là tờ giấy có đóng dấu nổi của cơ quan thương tật”.

Người trung niên đau khổ giải thích: “Tôi không có hộ khẩu ở đây, nên
người ta không làm giấy chứng nhận cho tôi. Hơn nữa, khi tôi làm thuê
cho một chủ tư nhân, sau khi xảy ra tai nạn, ông chủ đã bỏ chạy, tôi
không có tiền đi giám định…”

Biết tin, trưởng toa đến hỏi tình hình.

Người trung niên lại một lần nữa trình bầy, mình là người tàn tật, mua
một chiếc vé có giá tiền như người tàn tật…

Trưởng toa lại hỏi: “Giấy chứng nhận tàn tật của ông đâu?”

Người trung niên nói mình không có giấy chứng nhận, rồi cho trưởng toa
xem nửa bàn chân còn lại.

Trưởng toa cũng chẳng thèm nhìn, vẻ khó chịu nói: “Tôi chỉ cần giấy
chứng nhận, không cần nhìn người! Có giấy chứng nhận mới được ưu tiên
mua vé tàn tật. Ông nhanh chóng mua vé bổ sung đi”.

Người trung niên nét mặt ỉu xìu, chẳng biết nói năng gì.
Ông ta tìm bới các túi và hành lý mang theo, chỉ có vài đồng bạc,
không đủ tiền mua vé bổ sung. Ông khóc lóc nói với trưởng toa: “Sau
khi tôi bị máy cắt mất nửa bàn chân, không còn làm ăn gì được nữa.
Không có tiền, ngay cả quê cũng không dám về, tiền mua chiếc vé này
cũng do bà con gom góp lại. Mong ông nới tay làm phúc, bỏ qua cho
tôi!”.

Trưởng toa kiên quyết: “Không được”.

Người nữ soát vé cũng nhân cơ hội này nói với trưởng toa: “Đưa ông ta
đến toa than ở đầu tầu làm lao động nghĩa vụ”.

Trưởng toa nghĩ một lát rồi nói: “Thế cũng được”.

Một người lạ mặt ngồi đối diện với người trung niên, bỗng dưng đứng
đậy, trừng mắt nhiìn trưởng toa, nói: “Ông có phải là đàn ông không?”

“Đương nhiên tôi là đàn ông rồi!”

“Ông lấy gì để chứng minh mình là đàn ông? Ông hãy cho mọi người xem
giấy chứng nhận mình là đàn ông”

Mọi người xung quanh cười ầm lên.

Trưởng toa ngẩn người ra, nói: “Tôi là thằng đàn ông đứng lù lù ở đây,
làm sao mà giả được?”

Người lạ mặt lắc đầu, nói: “Tôi cũng như ông, chỉ cần giấy chứng nhận
chứ không cần nhìn người, có giấy chứng nhận đàn ông mới là đàn ông,
không có giấy chứng nhận không phải là đàn ông”.

Trưởng toa bí quá, không t́ìm được câu trả lời.

Người nữ soát vé đứng lên gỡ thế bí cho trưởng toa, nói với người lạ
mặt: “Tôi không phải đàn ông, ông có điều gí nói với tôi không nào?”

Người lạ mặt chỉ vào mũi cô ta và nói: “Về cơ bản, cô không phải là người”

Người nữ soát vé lồng lộn lên, giọng the thé: “Ông có độc mồm không
đấy, tôi không phải là người thì là cái gí?”

Người lạ mặt bình tĩnh, cười và nói: “Cô là người à? Vậy thì tốt rồi,
hãy cho tôi xem giấy chứng nhận cô là người…”

Mọi người xung quanh lại được một trận cười khoái chí.

Chỉ có một người không cười, đó là người trung niên mất nửa bàn chân.
Ông nhìn chằm chằm mọi người và không biết từ khi nào, nước mắt lã chã
tuôn rơi, không biết là ấm ức hay cảm kích…

Thế thì người Cộng sản cần phải trình giấy chứng minh nào mình là
người Cộng sản chuyên chính?

Trình thẻ đảng viên Cộng sản?

– Dạ thưa không?

Trình giấy liệt sĩ?

– Dạ thưa không?

….

Dạ thưa, trình tờ biên nhận do Tàu Cộng cấp đã “Bán Nước Buôn Dân”

Tả Lị Hồ

April 28, 2009

TẢ LỊ HỒ ..

Thằng Hồ súc vật răng thô
Mắt lươn mày khỉ râu dê cắm càm
Thằng Hồ ăn nói làm xàm
Hại dân bán nước tạo bầy khỉ con
Cộng Hồ cái đám hung nô
Hiếp dân – hại nước – phá đền – xây lăng
Cộng Hồ vô thánh vô thần
Tội muôn lầm lỗi để dành cháu con
Kiếp này rồi lại kiếp sau ..
Đầu thai trâu ngựa suốt đời gông mang
Tôi đồ lịch sử để dành
Có tên thằng chó là Hồ chó minh
Tôi buồn cho những dân hiền
Cơm không no ấm nhà không thể về
Một phần lưu lạc xứ xa
Một phần giữa biển làm mồi súc sanh
Than ôi .. Đất Việt hôm nay
Sống trong bể khổ .. khốn mang Cộng Hồ
Than ơi .. Cái lão Hồ đồ
Hai tay dâng cúng cho người ngoại bang
Hoàng Trường hai đảo quê ta
Mất trong tay Cộng đáng buồn đáng than

Một bàn tay vỗ chẳng nên ..
Nhiều bàn tay góp .. giặc Hồ sẽ tan ..

Con Chó Phèn CS

April 28, 2009

Lão năm Râu con chó phèn ..
Sanh ra đàn cháu tội đồ Việt Nam
Đêm nằm Râu nghĩ chẳng ra
Xử sao đám cháu quỷ ma của mình

Vô thần thất học khốn a ??
Chửi cha tổ mẹ chúng bây thế này
Biết thế râu đéo làm cha
Ở trong lổ nẻ không chen với đời

Bây giờ sự việc đã xa
Làm sao thu xếp làm sao đền bù
Dân ơi ta bảo dân này
Tự do dân chủ ..tự do quơ quào

Mạnh ai nấy thủ nấy lo
Tao làm chủ tịch ăn nhiều hơn bây
Khi nào hết gạo hết cơm
Tao đem ruộng đất nhân dân đi cầm

Hết tiền cưới vợ xã ta
Cưới con gái út thằng khùng họ Bin .
Kết thông gia bao nhà họ Mảo ..
Bán sông hồ bán đảo Trường Sa

Lo không xong ta bán thêm tí nữa
Một đảo nhầm gì cũng chỉ lo xa
Hoàng Sa cũng thích cho Mao
Bắt tay ký kết hợp đồng riêng ta

Dân lo cũng chẳng nhầm nhò
Tiền ta bán đảo đem về vợ con
Vợ ơi mày có thương Mao
Nói tao một tiếng tao share chung giường.